Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhờ Hệ Thống Mật Báo Tôi Làm Công Dân Nhiệt Huyết Truyện Trinh Thám Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Quan Hạ nhìn anh ta một cái, với lời nhờ vả của cảnh sát, cô đương nhiên không từ chối, nhưng trong lòng lại dâng lên một dự cảm chẳng lành, cảm giác những ngày tháng an nhàn mà cô vất vả lắm mới có được sắp rời xa mình rồi.

Sau khi kết bạn WeChat với cảnh sát, Quan Hạ tiễn anh ta xuống lầu, rồi đóng cửa cái “rầm”. Cô khó nhọc lê về phòng làm việc thường dùng để vẽ, rút một tờ A4 kẹp lên bảng vẽ, vừa vẽ vừa cố gắng thương lượng với cái hệ thống vừa xuất hiện kia.

Nghĩ đến chuyện mình xuyên không đã hai mươi lăm năm rồi mà cái “phần mềm hack” này mới lò dò tới, Quan Hạ bực bội lẩm bẩm: “Sao cậu không đến muộn thêm chút nữa đi, đợi tôi sắp chết rồi hãy tới.”

Giao diện “vèo” một cái biến mất nhanh như chưa từng xuất hiện. Quan Hạ càng thêm tức giận. Trước khi xuyên không, cuộc sống của cô cũng chẳng ra sao, bố mẹ ly hôn, chẳng ai có thời gian quan tâm đến cô, nhưng mỗi tháng vẫn đều đặn nhận được tiền trợ cấp, đủ để cô học xong đại học.

Giờ cô không thiếu tiền, cũng chẳng thiếu thời gian, chẳng lẽ lại điên mà lao vào cái vòng xoáy nguy hiểm kia? Nghĩ đến những ngày tháng của cảnh sát trong các bộ phim hình sự mà cô từng xem, Quan Hạ rùng mình, cố gắng giữ bình tĩnh thương lượng với hệ thống: “Cậu xem này, hệ thống, tuy trước đây tôi sống khá vất vả, nhưng giờ tôi ổn lắm rồi, không có ‘bàn tay vàng’ cũng chẳng sao, hay là cậu đổi người khác đi? Tôi tin trên đời này vẫn còn nhiều người sẵn sàng cống hiến cả đời vì sự an toàn của nhân dân, ví dụ như anh cảnh sát vừa rồi chẳng hạn?”

Giao diện vẫn im lìm, như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác của Quan Hạ. Cô mím môi, không nản lòng tiếp tục thuyết phục: “Nói thật nhé hệ thống, nếu hai mươi năm trước cậu đến với tôi, tôi nhất định sẽ tận dụng cậu thật tốt, dốc hết sức mình trừng trị tội ác. Nhưng vấn đề là cậu đến muộn quá rồi, giờ tôi chỉ là một người đi làm bình thường, yếu ớt, lại còn lười vận động, vẽ truyện tranh thì mười ngày nửa tháng cũng chẳng nổi tiếng, tôi mà đi với cậu chẳng phải phí phạm cậu quá sao, tôi thật lòng nghĩ cho cậu đấy, đổi người khác đi.”

Giao diện vẫn không có phản ứng gì. Quan Hạ đau đầu day day ấn đường.

Thật ra, có lẽ vì giờ cô không thiếu tiền cũng chẳng thiếu thời gian, trong lòng vẫn còn sót lại chút “máu nhiệt huyết tuổi trẻ”, nhưng nghĩ đến sự tàn ác của bọn tội phạm, chút nhiệt huyết ấy lập tức tan biến.

Cô rất hiểu bản thân mình, sức không lớn, chạy không nhanh, lại chẳng có thiên phú võ nghệ, dù có bỏ nghề đi tập luyện, cô cũng tin mình chẳng trụ nổi mấy hiệp trước bọn tội phạm. Còn chuyện hợp tác với cảnh sát, Quan Hạ chỉ cần nghĩ sơ qua đã lắc đầu.

Cô tin nếu mình nói hết mọi chuyện, sau khi xác minh, chắc chắn họ sẽ rất tin tưởng cô, nhưng kéo theo đó sẽ là bảo vệ, khai thác và tận dụng tối đa. Cô hiểu điều đó, nhưng với tư cách một người bình thường, cô biết mình không thể chịu nổi cuộc sống như vậy, nên nghĩ tới nghĩ lui, Quan Hạ chỉ biết thở dài bất lực, quyết định mặc kệ hệ thống này.

Trong khả năng của mình, cô sẵn sàng góp chút sức lực, nhưng tuyệt đối không chủ động dấn thân vào nguy hiểm. Vẽ vời, chỉnh sửa mất hơn nửa tiếng mới hoàn thành bức chân dung phác họa người thợ sửa chữa, Quan Hạ không dám chậm trễ, lập tức gửi cho cảnh sát.

Nhận được một câu cảm ơn, cô cất điện thoại vào túi, treo quần áo đã giặt lên, chuẩn bị thay giày ra ngoài. Vừa bước đến cửa, điện thoại lại reo lên. Không cần đoán, Quan Hạ cũng biết là cô bạn thân “trời ơi đất hỡi” của mình, vừa nhìn màn hình đã thấy đúng là cô ấy. Vừa nhấc máy, giọng điệu lười nhác của Bàng Lạc đã vang lên bên tai: “Này bạn yêu, nghe nói khu chung cư nhà cậu vừa có án mạng à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc