Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhờ Hệ Thống Mật Báo Tôi Làm Công Dân Nhiệt Huyết Truyện Trinh Thám Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Lúc này trời vừa hửng sáng nhưng mặt trời vẫn chưa lên, bóng tối đã bị xua tan, không cần bật đèn cũng có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Hứa Niên nhìn đồng hồ, trên mặt nở nụ cười: “Sắp sáu giờ rồi, đi thôi, về đồn thôi, chúng ta đi gặp nghi phạm này.”

Thích Bạch lái xe về phía trước một đoạn, tìm được chỗ quay đầu, vừa lái vừa lẩm bẩm: “Sáu giờ rồi, mấy tiệm bánh bao gần phân cục chắc cũng mở cửa rồi, tiện thể mua mấy túi bánh bao mang về.”

Hứa Niên liếc anh ấy một cái nhưng không đáp lời.

...

Quan Hạ và Bàng Lạc ngồi trên sofa, cả đêm thấp thỏm chờ đợi, vừa hồi hộp vừa mong ngóng. Đến lúc trời sáng, cuối cùng cũng đợi được tin tốt. Uông Vũ nhận một cuộc điện thoại, đứng bật dậy, phấn khởi nói: “Đã bắt được nghi phạm rồi, hiện tại đã áp giải về đồn.”

Quan Hạ ngẩn người trong chốc lát, rồi mới phấn khích đứng bật dậy: “Bắt được rồi à? Tốt quá!”

Nghĩ lại những chuyện kịch tính đêm qua, Quan Hạ vẫn cảm thấy như đang mơ. Dù là trước khi xuyên không hay sau khi xuyên không, đây là lần đầu tiên cô ở gần hung thủ đến vậy, thậm chí suýt nữa trở thành nạn nhân tiếp theo. Dù vẫn chưa hiểu vì sao hung thủ lại nhắm vào mình, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến niềm vui lúc này của Quan Hạ. Mẹ con nhà Hạ Gia Huệ ở tầng trên, cặp đôi kia cùng hai anh em nọ, cuối cùng cũng có thể nhắm mắt yên lòng rồi.

Tiễn Uông Vũ xong, Bàng Lạc bắt đầu chuẩn bị bữa sáng, Quan Hạ cứ lẽo đẽo theo sau, lải nhải không ngừng: “Không biết bức chân dung phác họa tối qua của mình có giúp được gì cho họ không nữa.”

“Chắc là giúp được đấy chứ? Dù sao thời gian ngắn như vậy, hung thủ chắc cũng chưa kịp thay đổi khuôn mặt lần nữa đâu.”

“Nói mới nhớ, tay nghề của hung thủ đó thật sự quá giỏi, nếu không phải mình nhận ra giọng nói thì đúng là không nhìn ra hai khuôn mặt đó là cùng một người.”

“Lần này là mặt thật của hắn à?”

“Chắc không đâu, đoán là cũng là giả thôi.”

Bàng Lạc kiên nhẫn nghe, thấy Quan Hạ chỉ mải nói mà chưa chịu ăn, đành bất lực ngắt lời: “Nếu tò mò vậy thì mấy hôm nữa hỏi thử đi, theo kinh nghiệm nhìn người của mình, cảnh sát đó chắc trong phạm vi cho phép sẽ nói cho cậu biết thôi.”

Quan Hạ tròn mắt: “Thật không?”

Bàng Lạc nhét đũa vào tay cô, cười đáp: “Mình bao giờ lừa cậu chưa?”

Quan Hạ nghĩ lại, đúng là chưa từng, bèn ngoan ngoãn lắc đầu. Bàng Lạc lại cười, xoa đầu Quan Hạ, dịu dàng nói: “Ăn đi, thức cả đêm rồi, ăn xong còn ngủ bù nữa.”

Nghe Bàng Lạc nhắc, Quan Hạ mới chợt thấy mệt, không nói thêm nữa mà tập trung ăn uống. Quan Hạ cứ nghĩ sau chuyện đêm qua mình sẽ gặp ác mộng, ai ngờ vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ say như chết, mãi đến gần tối mới tỉnh lại. Cô ngơ ngác chớp mắt, dần dần tỉnh táo, cảm giác phấn khích khi biết hung thủ bị bắt vào sáng nay cũng qua đi, thay vào đó là nỗi sợ hãi chậm rãi dâng lên. Theo bản năng, Quan Hạ kéo chăn quấn chặt quanh người, chỉ khi cảm thấy an toàn hơn một chút mới bắt đầu cẩn thận nhớ lại chuyện tối qua.

Dù việc gặp hung thủ, phát hiện ra hắn rồi báo cảnh sát diễn ra quá bất ngờ, nhưng điều khiến Quan Hạ ngạc nhiên nhất vẫn là hệ thống lại xuất hiện lần nữa. Ngoài việc xác nhận suy đoán của cô, giúp cô càng quyết tâm báo cảnh sát, hệ thống còn để cô phát hiện thêm một chi tiết để kích hoạt nó.

Nghĩ lại lần đầu hệ thống xuất hiện, trên màn hình nhảy ra dòng chữ về vết bẩn giống máu trên cổ tay áo của người thợ sửa chữa, còn lần thứ hai là khi Quan Hạ nghe được giọng nói của hung thủ. Nói cách khác, ngoài điều kiện tiên quyết là được cảnh sát hỏi, thì bản thân hung thủ cũng phải để lộ sơ hở. Hiểu ra điều này, Quan Hạ nhớ lại mấy ngày diễn ra sự kiện ở trung tâm thương mại, lập tức có một suy đoán. Do dự vài giây, cuối cùng cô vẫn lấy điện thoại ra, cân nhắc rồi gửi tin nhắn cho cảnh sát hôm trước hỏi mình.

Quan Hạ: Chào anh cảnh sát, xin lỗi đã làm phiền, em có thể biết tên của hung thủ không ạ?

Có lẽ vì hung thủ đã bị bắt, cảnh sát dù bận cũng không quá gấp gáp, chỉ vài phút sau Quan Hạ đã nhận được hồi âm. Nhìn hai chữ hiện lên trên màn hình, Quan Hạ vừa bừng tỉnh vừa nảy sinh thêm nghi vấn mới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc