Tiếng la hét vang lên đúng lúc Quan Hạ đang cà nhắc, nhăn mặt thu dọn hành lý. Cô nhét đống quần áo bẩn đang cầm vào máy giặt, rồi khó nhọc quay lại phòng khách, tìm điện thoại và mở nhóm chat của tòa nhà 16. Quả nhiên không ngoài dự đoán, nhóm chat vô cùng náo nhiệt, tin nhắn nhảy liên tục.
“Trên lầu ai mà vô ý thức thế, giữa trưa lại gào thét om sòm.”
“Đúng đấy, con tôi vừa dỗ ngủ xong, lại bị đánh thức, giờ khóc ầm ĩ cả lên.”
“Hình như là tầng 6, tôi ở tầng 5 cũng nghe thấy.”
“Có chuyện rồi, 602 có người chết.”
“Cái gì cơ? Ai chết vậy?”
“602 á? Không thể nào, mấy hôm trước tôi còn gặp người ta ngoài hành lang, trông còn khỏe mạnh hơn tôi, chắc chắn sống lâu hơn tôi ấy chứ.”
“Không phải tự sát đấy chứ?”
“Bị giết rồi, một lớn một nhỏ đều chết cả [hình ảnh].”
“Cái gì????”
Nhóm chat bỗng im lặng trong chốc lát, rồi tin nhắn lại càng dồn dập hơn. Quan Hạ phải kéo lên trên mới tìm được bức ảnh rõ ràng là chụp lén. Góc chụp không tốt, có lẽ do vội vàng nên ảnh cũng mờ nhoè, nhưng vẫn lờ mờ thấy một bóng người nằm trên sàn phòng khách, ở ngực cắm một con dao găm. Ngoài ra, trên sàn cạnh ghế sofa còn có một thân hình nhỏ bé, rõ ràng là trẻ con, tuy không nhìn thấy vết thương ngoài nhưng nằm úp mặt xuống đất, kết hợp với những gì mọi người vừa nói trong nhóm, Quan Hạ bỗng cảm thấy nghẹt thở.
Cô biết hai người đó, họ sống ở phòng 602, còn cô ở 501 cùng đơn nguyên. Vì tính cách hướng nội nên Quan Hạ không gặp họ nhiều, nhưng cô vẫn nhớ rõ đứa trẻ ấy. Đó là một bé trai năm tuổi, được mẹ chăm sóc rất tốt, hoạt bát, lanh lợi, cực kỳ dạn dĩ, mỗi lần gặp Quan Hạ đều lễ phép chào hỏi, thậm chí còn từng chia cho cô một viên kẹo mút. Quan Hạ không thể tin nổi, hai con người bình thường mà sống động như vậy, lại đột ngột chết đi?
Cô ngẩn người trong hồi ức một lúc, rồi tiếp tục xem tin nhắn trong nhóm.
“Nghe nói Tiểu Lưu từng có chồng cũ hay bạn trai cũ gì đó, mẹ tôi vừa kể, từng gặp ở cổng khu, hai người cãi nhau to, gã kia còn định giành con.”
“Có phải cái anh cao gầy, lông mày rậm như Shin – Cậu bé bút chì không? Tôi cũng từng thấy, đứng ngay cửa đơn nguyên mình, khoanh tay nhìn dữ lắm, như đang chặn người vậy.”
“Nghe bảo muốn giành con? Thế chẳng lẽ gã này giết cả mẹ lẫn con à?”
“Chưa chắc đâu, nhiều vụ án mạng toàn người quen gây ra mà.”
“Hôm qua gã đó có đến tìm Tiểu Lưu, con tôi bảo nhìn thấy, ngay cửa đơn nguyên mình, tầm trưa, còn đưa cho Tiểu Lưu cái gì đó rồi đi.”
“Không vào nhà à? Lúc đi Tiểu Lưu vẫn còn sống? Vậy xem ra hung thủ không phải gã rồi.”
“Chưa chắc đâu, ai biết được gã có giả vờ rồi quay lại gây án không, biết đâu trưa hôm qua cố tình tạo chứng cứ ngoại phạm, phim truyền hình toàn thế mà.”
“Nói vậy thì hôm qua ai lạ mặt ra vào đơn nguyên mình đều đáng nghi.”
“Khoan đã, tự nhiên tôi nhớ ra một chuyện, nhiều vụ án hung thủ thích quay lại hiện trường, thế thì chúng ta…”
Vừa nói xong, nhóm chat lại rơi vào im lặng, Quan Hạ đang chăm chú đọc cũng bất giác lạnh sống lưng. Nhóm chỉ yên ắng vài giây, rồi lập tức có tin nhắn mới.
Quan Hạ biết là đội hình sự đến hỏi thăm, vội lấy gậy leo núi làm gậy chống, lết ra mở cửa. Đứng trước mặt cô là một người đàn ông cao to lực lưỡng, ánh mắt lướt qua chân Quan Hạ rồi hỏi: “Tên cô là gì?”
Quan Hạ thành thật trả lời: “Quan Hạ.”
Người đàn ông vừa hỏi vừa ghi chép vào sổ: “Cô có quen Lưu Gia Huệ không? Quan hệ thế nào?”
Quan Hạ nghĩ một lúc mới nhớ ra Lưu Gia Huệ là chủ nhà 602. Cô đáp: “Chỉ gặp vài lần, chào hỏi thôi, không thân.”
Người đàn ông lại hỏi: “Chiều hôm qua cô ở đâu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
