"Chú sẽ bàn bạc với cục trưởng, đưa ra một phương án, để cô Đường có thể thỏa sức phát huy tài năng của mình!"
Đường Dung khẽ gật đầu, im lặng một lúc rồi nói thêm: "Đội trưởng Trương đừng khách sáo như vậy, chú là trưởng bối, gọi con là Đường Dung là được rồi."
Trương Việt Lâm cười ha hả: "Lão Thái là cậu hai của con đúng không? Chú quen ông ấy hơn mười năm rồi, sau này con cứ gọi chú một tiếng chú, chú gọi con là Tiểu Dung."
Có thể tạo mối quan hệ tốt với đội trưởng đội hình sự, không biết bao nhiêu người mơ ước.
Đường Dung đáp: "Vâng chú Trương."
Trương Việt Lâm rất thích tính cách sảng khoái này, lại kể cho cô nghe về vụ án, giống như có ý bồi dưỡng cô.
"Con đoán đúng rồi, người ở tầng trên nhà Triệu Vũ đã chết, bị Triệu Vũ giết."
Hóa ra người đó là bạn của vợ cũ Triệu Vũ.
Cũng không biết bao nhiêu người sẽ chết dưới tay hắn nữa.
Trương Việt Lâm muốn mời Đường Dung ăn cơm.
Nhưng do có việc ở cục, nên đành đưa cô về đến tận ngoài khu chung cư, hẹn khi khác.
Lúc Đường Dung về đến nhà thì mặt trời cũng đã lặn.
Khôi Tiểu Tiểu vừa nghe tiếng chìa khóa đã lao ra đón.
"Chị Đường! Chị Đường!"
Cơ thể bé xíu cứ xoay tròn tại chỗ, vô cùng vui vẻ.
Đường Dung thích chó con.
Từng nghĩ đợi khi nào rủng rỉnh tiền bạc sẽ nuôi một chú Golden Retriever hay Border Collie xinh xắn.
Không ngờ rằng lại nuôi chuột trước.
Lại còn không phải một con.
Hắc Đại Đại thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng chị cũng về, em còn tưởng hôm nay chị không về nữa."
Thực ra Chuột Bự là con đầu tiên nhìn ra cửa khi nghe thấy tiếng động.
Thấy người về thật rồi.
Nhưng miệng vẫn cứng cỏi nói: "Không về thì thôi, chẳng lẽ không có cô ta, tôi sẽ chết chắc?"
Đường Dung đóng cửa thay giày, đi rửa tay rồi mới lại kiểm tra vết thương cho Chuột Bự.
"Đây là nhà tôi, sao tôi có thể không về, ừm, vết thương không bị viêm, đợi lúc đi ngủ tôi sẽ thay thuốc cho em."
Chuột Bự lầm bầm, không nói gì.
Đường Dung cũng chẳng bận tâm, đi hâm lại cháo, một người ba chuột ăn sạch phần còn lại.
Hôm sau cô định ngủ nướng.
Ai ngờ lại nhận được điện thoại từ cục cảnh sát, nói là bố mẹ đứa trẻ bị bắt cóc nhờ họ liên lạc.
Muốn trực tiếp cảm ơn cô một lần nữa.
Đường Dung suy nghĩ một chút, rồi từ chối.
Mất công chạy đến cục cảnh sát, thà ngủ thêm một lát còn hơn.
Nhưng đôi vợ chồng trẻ đó vô cùng kiên quyết, nói nếu không tiện thì họ sẽ đến tận nhà cảm ơn.
Đường Dung sao dám để người ta đến nhà mình.
Trong nhà còn có ba con chuột cơ mà.
Cô đành phải đồng ý, rời giường đánh răng rửa mặt.
Ai dè vừa bước ra khỏi phòng ngủ, đã thấy Chuột Bự cùng Hắc Đại Đại và Khôi Tiểu Tiểu đang gặm đầu gà.
Bên cạnh còn có xương gà thừa.
Đường Dung: "..."
Ở đâu ra vậy?
Cô có mua gà đâu!
Khôi Tiểu Tiểu để ý thấy vẻ mặt sững sờ của cô đầu tiên, vui vẻ gọi: "Chị Đường, chị dậy rồi à, ăn gà không?"
Khóe miệng Đường Dung giật giật: "Không, không ăn."
Im lặng một lúc, cô mới hỏi tiếp: "Thịt gà ở đâu ra, các em đi ăn trộm của người khác à?"
Chuột Bự hừ giọng: "Chúng tôi đói, không trộm thì lấy đâu ra đồ ăn?"
Đường Dung đưa tay vuốt trán: "Trong nhà có bánh quy, còn có cả đống thịt đầu heo, chưa đủ cho các em ăn sao?"
Khôi Tiểu Tiểu bỗng cảm thấy chột dạ, như làm sai chuyện gì.
Nhưng...
Trước giờ nó vẫn làm thế mà.
"Chị Đường... chị đang ngủ, tụi em không muốn làm chị tỉnh giấc, nên mới..."
Hắc Đại Đại nhìn Đường Dung: "Bọn em là chuột, luôn sống như thế, không thể để chị cho ăn mãi được."
Đường Dung lại im lặng.
Rất lâu.
Cô thậm chí đi vào phòng tắm đánh răng, rửa mặt, dưỡng da.
Lúc bước ra mới nói với ba con chuột: "Từ nay các em đừng đi trộm đồ nữa, chị nuôi các em."
Khôi Tiểu Tiểu hét lên: "Thật sao? Tuyệt quá!"
Rồi nó lại xoay tròn tại chỗ.
Hắc Đại Đại cũng cười, nhưng nhanh chóng giấu đi, nhìn sang anh họ của nó.
Chuột Bự lại không từ chối ngay lập tức.
Phát hiện Hắc Đại Đại đang nhìn mình, nó luống cuống, tức giận nói: "Ai thèm cô nuôi! Cô còn nợ tôi một cái đầu heo đấy!"
Đường Dung bật cười: "Ồ, thế à? Vậy tôi cũng cứu em, món nợ này tính sao?"
Chuột Bự lập tức câm nín.
Lăn lộn trong giang hồ, ân nghĩa còn khó quên hơn thù hận.
Hắc Đại Đại đề nghị: "Anh họ, hay là cứ ở lại một thời gian, xem có giúp được gì không, coi như đền đáp ơn cứu mạng."
Chuột Bự từ từ gật đầu: "Cũng được..."
Khoan đã! Sao lại thành ơn cứu mạng rồi?
Nhưng không đợi nó đổi ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)