Đường Dung: "???"
Thật là trùng hợp.
Đường Dung ngồi xổm xuống, vừa đủ che khuất hai con chuột, nhỏ giọng nói: "Vậy em có thể đi tìm chú họ của em hỏi thăm không? Chị không hỏi không đâu, có trả công."
Tất nhiên Đại Đại đã thấy đống đồ ăn mà Đường Dung xách ra khỏi cửa.
Nó gật đầu, rồi dặn dò Tiểu Tiểu: "Em ở lại đây, chú họ của anh và các con chuột khác không thích chuột lạ."
Tiểu Tiểu ngoan ngoãn đồng ý.
Chỉ trong chốc lát Đại Đại đã biến mất.
Trong lúc chờ đợi, Đường Dung có chút nhàm chán, lập tức hỏi Tiểu Tiểu, hai con chuột có quan hệ gì.
"Đại Đại là đại ca em nhận. Mẹ em bị đánh chết, một ổ anh chị em cũng chết đói, chỉ còn mình em sống sót, là Đại Đại mang đồ ăn về nuôi em lớn, cả đời này em biết ơn nhất là Đại Đại."
Đường Dung: "Các em là đực hay cái?"
Tiểu Tiểu cử động râu: "Em và Đại Đại là đực ạ."
Đường Dung "Ồ" một tiếng, nếu là một đực một cái, chắc chắn là một câu chuyện tình yêu nuôi dưỡng rồi.
Nhưng hai đực hình như cũng được chứ nhỉ?
Đường Dung cảm thán khả năng thích ứng của mình thật mạnh, cách đây không lâu còn phiền não vì chuột cắn đồ.
Bây giờ đã bắt đầu ship couple chuột.
Đang nghĩ ngợi, Đại Đại đã dẫn về một con chuột lớn hơn nó gấp đôi.
Dù đã ở cùng hai con chuột một thời gian, không còn ghét bỏ như trước.
Nhưng đột nhiên nhìn thấy, Đường Dung vẫn sợ đến run người, trừng mắt nhìn chằm chằm, không dám chớp mắt.
Tiểu Tiểu vui vẻ chào hỏi: "Chú họ, chào chú, con là..."
Lời còn chưa nói xong.
Con chuột to gần bằng con mèo con đã hét lên một tiếng chói tai.
"Đồ phản bội! Mày thực sự cấu kết với con người à? Mày quên ông nội, bà hai chúng nó chết như thế nào rồi sao? Tao cắn chết mày!"
Con chuột lớn lao vào đè Đại Đại xuống, nhe ra hai cái răng cửa dài, bắt đầu cắn xé.
Tiểu Tiểu hét lên lao tới.
"Buông Đại Đại ra! Không được cắn anh ấy! Mau buông ra!"
Dường như Đại Đại đuối lý, không chống cự, chỉ vừa né tránh vừa giải thích.
"Chú nghe con nói, người này chưa từng giết chuột, còn mua đồ cho ăn, chú cứ nghe cô ấy nói trước đã, rồi xem có đồng ý hay không, Tiểu Tiểu đừng qua đây, cẩn thận bị cắn!"
Đường Dung nhìn ba con chuột đánh nhau thành một cục, có chút ngơ ngác, lại cảm thấy có chút hoang đường.
Cô thử giúp đỡ, nhưng không giúp được.
Đại Đại không phải chuột hiền lành, nó cũng bực bội.
Nó hừ mạnh một tiếng nói: "Chú ghen tị thôi! Đây rõ ràng là mùi vịt quay! Thơm chết đi được, hôi chỗ nào?"
Tiểu Tiểu thấy Đại Đại bị thương, nức nở phụ họa.
"Đúng, đúng vậy, chị ấy tốt lắm, cho chúng con ăn đùi vịt và bánh quy, vốn dĩ còn định cho chú họ nữa, kết quả là sao chú lại vừa đến đã cắn chuột vậy?"
Con chuột lớn mặt trầm xuống không nói gì.
Đại Đại bất lực giải thích: "Đây không phải chú họ của anh, là anh họ cả của anh, chú họ của anh mới bị thuốc chuột độc chết cách đây không lâu."
Cuối cùng Đường Dung cũng hiểu tại sao con chuột lớn này lại thù ghét con người đến vậy.
Cô lấy một miếng thịt vịt quay từ trong túi ra.
Sợ con chuột lớn cắn cô một miếng, không dám đặt quá gần, nhưng nếu nó muốn ăn, vươn người là có thể lấy được.
"Tôi là Đường Dung, tôi có thể nghe hiểu các em nói chuyện, tôi đến đây để tìm một kẻ giết người hàng loạt, chỉ cần em cung cấp manh mối, tôi sẽ cho em vịt quay, và bánh quy nhỏ."
Con chuột lớn kinh ngạc nhìn Đại Đại.
"Cô ta thực sự nghe hiểu được à?"
Đại Đại giơ móng vuốt, vuốt lại bộ lông rối bù: "Em lừa anh làm gì?"
Con chuột lớn khinh thường quay đầu đi: "Thì cũng là người, hơn nữa ai thèm một miếng vịt quay và vài gói bánh quy chứ?"
Đường Dung: "Vậy em muốn gì?"
Râu của con chuột lớn cử động: "Đầu heo, tôi muốn một cái đầu heo to, luộc, không cay!"
Đại Đại tức chết đi được: "Anh có ăn hết không?"
Con chuột lớn hừ một tiếng: "Anh ăn một miếng nhổ một miếng, em lo được anh có ăn hết hay không à!"
Đại Đại vẫn thiên vị Đường Dung hơn, hay nói đúng hơn là nó bênh lý không bênh người thân.
"Ở đây không chỉ có một mình anh, không nhất thiết phải hỏi anh!"
Con chuột lớn vênh váo nói: "Địa bàn của anh, không có sự gật đầu của anh, em có thể hỏi ai? Ai sẽ đồng ý với em?"
Sắc mặt Đại Đại thay đổi, khó xử nhìn Đường Dung.
Thấy vậy, Đường Dung lập tức nói: "Tôi hứa với em, đợi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ mua một cái đầu heo luộc không cay cho em."
Dường như Con chuột lớn rất thích sự ngoan ngoãn của Đường Dung.
"Các người muốn tìm ai?"
Đường Dung miêu tả lại trang phục của người đó, lại lấy ra một bức chân dung của hung thủ mà cô đã vẽ trước khi ra ngoài cho nó xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



