"Bà thím hung dữ phòng bên cạnh chết thảm quá, nhiều máu quá trời luôn..."
"Gáy bị đập nát, óc văng ra hết rồi."
Đường Dung giật mình tỉnh giấc.
Cô đột nhiên mở mắt, căn phòng tối đen như mực, bên tai truyền đến tiếng sột soạt.
Chuột?
Thế mà giọng nói trẻ con mà cô ngỡ là trong mơ lại vang lên lần nữa.
"Có chút đồ ăn mà không để trong bếp, lại cất trong tủ quần áo, cứ như giấu bảo bối ấy!"
"Đúng là quỷ nghèo, đến miếng thịt cũng không nỡ mua. Nhanh lên, tìm thấy rồi thì lấy rồi đi mau! Lỡ như cái gã to xác nguy hiểm kia quay lại thì sao?"
Tiếng sột soạt càng lúc càng lớn hơn.
Đường Dung vừa kinh ngạc, vừa mông lung lại khó tin, cô bật đèn bàn lên.
Ánh sáng màu cam vàng rọi sáng nửa căn phòng ngủ.
Ánh mắt cô và hai con chuột cách đó chưa đầy nửa mét chạm nhau.
Một con chuột đang kéo khóa tủ, con còn lại thì đang nhón chân chuẩn bị chui vào.
Sững sờ một giây, rồi cả ba cùng hét lớn.
"Quỷ nghèo!!!"
Đường Dung: "???"
Thấy hai con chuột định bỏ chạy, cô vội vàng gọi, nhưng không dám nói quá to: "Đừng chạy, vừa rồi có phải mấy nhóc đang nói phòng bên cạnh có người chết phải không? Hung thủ đâu? Vẫn còn ở trong nhà bà ấy à?"
Đây là một khu nhà cũ với tiền thuê chưa đến 500 một tháng, không chống được chuột, tường lại càng không cách âm.
Hai con chuột đã chạy gần ra khỏi phòng ngủ, bỗng khựng lại, quay đầu nhìn.
Chuyện này Đường Dung có nói ra chắc cũng chẳng ai tin.
Không ngờ cô lại nhìn thấy những biểu cảm phong phú và phức tạp như kinh ngạc, hoảng loạn, căng thẳng, nghi ngờ trên mặt của hai con chuột.
"Trời ơi, quỷ nghèo kia đang nói chuyện với chúng ta à? Cô nàng hiểu được chúng ta nói gì à?"
"Không thể nào, thế thì chẳng khác gì quái vật? Sao người lại hiểu được tiếng chuột chứ?"
Đường Dung nóng lòng muốn biết những gì mình vừa nghe là thật hay giả.
Cô gật đầu.
"Tôi nghe hiểu được, chỉ cần mấy nhóc cho chị đây biết phòng bên cạnh đã xảy ra chuyện gì."
Đường Dung xuống giường, lấy một cái túi ni lông trong tủ vải giá chưa tới 30 tệ mua trên mạng.
Đây là chút đồ ăn còn thừa sau khi đồng nghiệp tổ chức sinh nhật hôm nay rồi chia cho cô.
"Những thứ này..."
Đường Dung đặt cái túi trước mặt hai con chuột, rồi nói tiếp: "Cho mấy nhóc đấy."
Hai con chuột nhìn nhau, dường như đang cân nhắc xem có nên thực hiện "giao dịch" này không.
Thấy vậy, Đường Dung xé một gói bánh quy nhỏ rắc ra trước mặt chúng.
Hương bơ thơm nức ngay lập tức chiếm trọn trái tim của hai con chuột.
Chúng dùng móng vuốt nhặt một miếng, vừa gặm rôm rốp vừa trả lời.
"Thật đó, thật đó! Gã to xác kia vừa vào nhà bà ta không bao lâu thì có một tiếng rầm."
"Chúng tôi vào xem, nhiều máu lắm, mắt của bà thím hung dữ kia trợn to! Hù chết chuột rồi!"
Đường Dung nhíu chặt mày, vội vàng hỏi: "Gã to xác giết người kia đâu rồi? Hắn đi chưa?"
Hai con chuột lắc đầu.
"Chưa đi đâu, hắn vẫn còn ở đó, hình như đang nằm ngủ trên giường."
"Không phải đâu, nếu ngủ thì phải ngủ bên cạnh chứ, sao lại ngủ đè lên người bà thím hung dữ kia, còn cử động nữa?"
Tim Đường Dung như vọt lên đến cổ họng.
Cưỡng hiếp thi thể?
Cô một tay chộp lấy điện thoại, tay kia cầm con dao phay, rón rén đi ra phòng khách.
Sau khi chắc chắn chốt chặn cửa không có vấn đề gì, cô chuẩn bị báo cảnh sát.
"Cạch", một tiếng đóng cửa rất nhỏ vang lên.
Nhưng trong đêm khuya tĩnh lặng thế này, Đường Dung vẫn nghe thấy.
Tên sát nhân đã rời khỏi nhà?
Đường Dung áp sát người vào cửa, mắt bất giác nhìn vào mắt mèo.
Một mảng tối đen.
Chủ nhà keo kiệt chết đi được, nói mấy lần rồi mà không chịu sửa cái đèn cảm ứng âm thanh bị hỏng ở hành lang.
Mỗi lần cô tăng ca về nhà, phải dậm đến tê chân thì đèn mới sáng.
Bên ngoài không nhìn thấy gì cả.
Nhưng Đường Dung lại có thể cảm nhận được một bóng người nhuốm máu vừa đi qua.
Bỗng "loảng xoảng" một tiếng, như có thứ gì đó bị đá bay.
Là đống đồ linh tinh cô để ngoài cửa trước khi ngủ, định bụng sáng mai vứt đi!
Cuối cùng đèn cảm ứng âm thanh cũng sáng lên.
Vào lúc không nên sáng nhất.
Một người đàn ông dừng lại ngoài cửa, cúi đầu nhìn đống đồ lộn xộn mình vừa đá phải.
Đường Dung sợ đến mức không dám thở, chỉ sợ đối phương nghe thấy.
Đi mau, đi mau...
Đi mau đi!
Cuối cùng người đàn ông cũng cử động, nhấc chân định rời đi, nhưng chân chưa kịp hạ xuống, hắn đột ngột quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Giây phút đó, Đường Dung tưởng người đàn ông đã nhìn thấy mình, ánh mắt hai người đã chạm nhau.
Tim như ngừng đập!
Cô không dám cử động, cứng đờ như bị điểm huyệt.
Không, không đúng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



