: Yang Hy.
Lúc Khương Tuệ tỉnh lại thì trời đã tối, cửa sổ mở, gió đêm thổi tung rèm cửa.
Cô ở trong ổ chăn mềm mại than nhẹ một tiếng, thật sự quá mệt mỏi, thế nên cô không muốn rời giường. Nhưng mà ngủ ở trong xe vốn là không tốt, huống chi hơn phân nửa là Trì Yếm ôm cô trở về, thật là quá mất mặt.
Khương Tuệ lấy lại tinh thần, từ trên giường bò dậy. Phòng khách bật một chiếc đèn, Trì Yếm đang ký văn kiện, thấy cô đi ra, anh buông bút máy: "Ăn cơm đi."
Trì Yếm không quen trong nhà có bảo mẫu, nhưng để cho tiện, anh vẫn mời nhân viên tạm thời.
Hôm nay dì nhân viên ở lại có chút lâu, lúc bưng cơm chiều lên, Khương Tuệ phát hiện phần của mình nhiều hơn Trì Yếm một chén canh trứng.
Cô cắn muỗng, bởi vì đói bụng nên ăn nhiều hơn trước đây.
Trì Yếm: "Huấn luyện quân sự có phải rất mệt không?"
Khương Tuệ nói: "Vẫn ổn ạ."
Trì Yếm thấy cô buổi sáng khuôn mặt trắng nõn đi ra ngoài, lúc trở về lại bị phơi đến đỏ bừng, anh nhịn không được nói: "Mệt quá thì không cần đi." Vốn dĩ huấn luyện mấy ngày như vậy thực chất cũng không có ý nghĩa.
Khương Tuệ vội vàng lắc đầu: "Không được, mọi người đều muốn đi, huống chi chỉ có mấy ngày, nhoáng một cái là qua thôi." Cô cực kỳ lạc quan, "Cũng không phải rất vất vả."
Trần Thục Quân vừa thấy cô liền lặng lẽ nói: "Nghe nói sau ngày hôm qua có rất nhiều người xin nghỉ, còn có mấy người bị cảm nắng. Nhưng phần lớn yêu cầu xin nghỉ đều bị bác bỏ."
Mỗi năm đều sẽ có một số lượng lớn sinh viên mới kêu khổ thấu trời, bởi vậy các loại lý do xin nghỉ nhìn mãi quen mắt.
Đại học R tuy huấn luyện quân sự không lâu, nhưng nội dung huấn luyện ma quỷ cũng là có tiếng, xui xẻo nhất chính là, hàng số bảy đụng phải một huấn luyện viên ma quỷ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

