: Yang Hy.
Trì Yếm nghỉ ngơi một lát, lúc tỉnh lại thì trời đã sáng.
Bệnh viện trống rỗng an an tĩnh tĩnh, Thủy Dương không biết đã chạy đi đâu, đôi mắt anh trống rỗng, đã có chút quen với sự an tĩnh và cô độc thế này.
Anh vừa nghĩ vậy thì nghe thấy tiếng bước chân và tiếng cười truyền đến từ chỗ cầu thang.
Khương Tuệ đưa ipad và tập tài liệu cho anh: “Em thấy anh đi rất gấp, đồ cũng không lấy, Thủy Dương nói có thể đem đến đây cho anh.”
Thủy Dương ở bên cạnh làm mặt quỷ.
Trì Yếm nói: “Cảm ơn.”
Thủy Dương thấy bộ dáng khách khí không mặn không nhạt của hai người bọn họ, thật sự giận muốn no luôn. Hắn hận sắt không thành thép nói: “Hai người chắc là đều chưa ăn sáng đúng không, dưới lầu có quán ăn không tồi, hay là hai người đến nếm thử đi.”
Khương Tuệ thành thật nói: “Tôi ăn rồi, tôi có thể đi mua giúp hai người.”
Trì Yếm nâng mắt, cảnh cáo nhìn Thủy Dương: “Không cần đâu, để Thủy Dương đi.”
Thủy Dương cực kỳ chua xót, hắn hao tâm tổn trí vì ai cơ chứ? Hắn nhận mệnh xuống lầu mua bữa sáng với khuôn mặt đầy tang thương.
Qua một đêm vết dị ứng trên mặt Trì Yếm đã biến mất, Khương Tuệ nhìn một lát, không rõ tối qua có bị ảo giác hay không.
Trì Yếm hỏi: “Hôm nay không cần đi chăm sóc chú Khương sao?”
Khương Tuệ gật đầu.
Dù không xác định có phải bởi vì bánh bao sữa nhân trứng của mình hay không, Khương Tuệ vẫn nói: “Về sau nếu anh không ăn được món gì, nhất định phải nói với em.”
Trì Yếm nhàn nhạt cười: “Ừm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

