Khương Tuệ nói: “Chỉ có những thứ này.”
Thủy Dương: “Ông chủ có chút việc, không thể tự mình tới đón cô, tôi đưa cô qua đó.”
“Không sao, cảm ơn anh.”
Trên thực tế, loại chuyện này, đặt lên người nào cũng thấy ngượng ngùng. Một câu“Hãy đến bên tôi” không rõ ràng của Trì Yếm, ngược lại không bằng có danh phận như kết hôn. Đối với bất cứ ai, cũng sẽ cảm thấy Trì Yếm đang bao nuôi tình nhân.
Thủy Dương vốn nghĩ sẽ nhìn thấy cô giận dữ xấu hổ, không nghĩ tới sắc mặt cô lại nhu hòa bình tĩnh, sau khi lên xe liền nhắn tin với bạn học.
Xe chạy không bao lâu liền tới căn nhà lúc trước Trì Yếm mua.
Lần trước tới không nhìn rõ, lần này Khương Tuệ đã thấy rõ ràng. Nơi này không phải là khu biệt thự, chỉ là một căn nhà nhỏ kiểu tây. Trì Yếm dường như không quá chú ý đến nơi ở.
Thủy Dương lấy chìa khóa và một tấm thẻ từ trong túi ra đưa cho cô, nói: “Tới rồi, vậy cô tự vào đi, ông chủ nói cô tùy ý tìm phòng. Trong thẻ có chút tiền, mật mã là sinh nhật của cô, có chuyện gì cô có thể gọi điện thoại cho tôi.”
Nói xong hắn liền vô cùng lo lắng lái xe đi, hiển nhiên nhiệm vụ này đối với Thủy Dương mà nói cũng cực kỳ ngượng ngùng.
Khương Tuệ vòng qua hàng rào màu trắng mở cửa, trong nhà tối om, cô bật đèn lên, trước mắt là một mảnh xám trắng, bên trong sạch sẽ trống rỗng, một chút cũng không giống nhà cho người ở.
Cô nhớ tới “Phòng cho khách” mà lần trước mình ở, cô đem hành lý vào.
Khương Tuệ tắm xong, định sắp xếp lại đồ đạc của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

