: Yang Hy.
Khương Tuệ vội vàng chạy lại, không có gì quan trọng bằng mạng người.
Trì Nhất Minh chạy tới cũng sửng sốt: "Anh!"
Cậu cố hết sức nâng Trì Yếm dậy, cắn răng nói với Khương Tuệ: "Giúp tôi một chút."
Tết nhất, đến được bệnh viện đã gần giữa trưa.
Trì Yếm mất máu quá nhiều, vẫn luôn hôn mê, Trì Nhất Minh cau mày, nhìn thấy Khương Tuệ, lạnh lùng hừ một tiếng.
Cậu nói: "Cậu đi đâu?"
"Tôi về nhà." Hôm nay vẫn là tết đấy!
Trì Nhất Minh cứng đờ, cũng ý thức được mình theo bản năng không cho cô đi có chút kỳ quặc, nhưng cậu vẫn không rút chân về, tìm lung tung một cái lý do: "Anh trai tôi còn chưa ăn cơm, cậu đi mua cơm cho anh ấy."
Khương Tuệ trợn tròn đôi mắt.
Trì Nhất Minh sờ sờ túi của mình, chạy ra quá vội nên không mang theo tiền. Trì Nhất Minh mặt dày không đổi sắc: "Có đi hay không, mua luôn cho tôi một phần."
Khương Tuệ mím môi, rõ ràng là mùa đông nhưng môi cô vẫn đỏ đỏ như bông hoa hồng.
Khương Tuệ hỏi: "Vậy hai người ăn cái gì?"
Trì Nhất Minh bị nhan sắc của cô lung lay, có chút ảo não: "Tôi không ăn cay, những cái khác đều có thể. Anh trai tôi không kén ăn."
Khương Tuệ gật đầu, tỏ vẻ nhớ rõ: "Cậu lấy chân ra để tôi đi ra ngoài."
Trì Nhất Minh hồ nghi nhidn cô: "Cậu sẽ không chạy chứ?" Ngay sau đó cậu cười u ám, "Cậu dám chạy học kỳ sau mỗi ngày tôi đều đi tìm cậu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

