Tác giả: Thần Niên
Edit: xanhngocbich
- ----------------------------
Phó Ấu Sanh không ngờ mẹ thế mà lại có thể quan tâm đến chuyện trên mạng của cô.
Vô thức nhìn về phía Phó phu nhân.
"Mẹ, mẹ cũng lướt Weibo ạ?"
Phó phu nhân mỉm cười gật đầu: "Tất nhiên rồi, mẹ muốn hiểu rõ nghề nghiệp của con gái mẹ mà."
"Bình luận trên mạng nói con gái của mẹ là một diễn viên rất xuất sắc."
Đồng tử đen nhánh của Phó Ấu Sanh hơi hơi sững sờ.
Tận sâu trong lòng cô vẫn rất hy vọng nhận được sự công nhận của gia đình đối với nghề nghiệp của cô.
Dù cho sau này trở lại Phó gia với thân phận người thừa kế, trong lòng Phó Ấu Sanh vẫn rất mông lung.
Cô biết rằng, những người khác trong Phó gia tôn trọng cô, chỉ là nể mặt ông nội mà thôi, chứ không phải công nhận cô trở thành người thừa kế và gia chủ tương lai.
Nhưng Phó Ấu Sanh lại vẫn muốn dùng cách riêng của mình, từng bước từng bước thay đổi tư tưởng hủ bại của Phó gia.
Làm diễn viên không phải và một việc làm nhục khí khái gì cả, cũng sẽ mang lại vinh quang cho gia tộc.
Mắt Ân phu nhân sáng lên, đột nhiên nói: "Chị thông gia có tham gia Siêu thoại(*) fan của Ấu Ấu hay không, tôi mỗi ngày đều điểm danh."
(*)超话 – Siêu thoại (Super Topic): gần tương tự như một group trên Facebook. Mỗi người nổi tiếng hay nhân vật đều sẽ có 1 siêu thoại chính thức. Bất kỳ tin tức gì liên quan tới người nổi tiếng, nhân vật đều sẽ được đính kèm siêu thoại để giúp gia tăng độ nhận diện, mức độ thảo luận.
Ân phu nhân nhưng lại biết.
Vẫn là lúc đầu là lão phu nhân muốn cổ vũ cho cháu dâu, nhưng ánh mắt của bà cụ không tốt lắm, cho nên liền bảo con dâu làm thay.
À không phải, Ân phu nhân không chỉ biết nguyên Siêu thoại, mà còn tham gia nhóm fan chính thức của Phó Ấu Sanh.
Còn quen biết không ít các bạn nhỏ trong nhóm fan.
"Tôi kéo chị vào nhóm fan của Ấu Ấu nhé, bọn tôi còn hẹn muốn tiếp ứng offline cơ, nếu như chị có thời gian, đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi."
"Những người trẻ tuổi này chơi trò theo đuổi minh tinh, còn khá thú vị."
Lời của Ân phu nhân khiến Phó Ấu Sanh cũng có chút ngây người.
Sau đó từ đắm chìm trong suy tư hồi phục lại, ngước mắt nhìn về phía Ân Mặc: "Mẹ còn đi tiếp ứng offline cho em nữa???"
Ân Mặc nhéo nhéo tay nhỏ của cô, chậm rãi cười nói: "Đây là hành trình riêng của mẹ, anh cũng không rõ lắm."
Phó Ấu Sanh vốn muốn hỏi thử. Nhưng hai người mẹ trò chuyện vui vẻ, hoàn toàn không cho người khác có cơ hội xen vào.
Từ trong miệng của mẹ chồng cao quý ưu nhã nghe được thuật ngữ chỉ xuất hiện ở những cô gái trẻ đu idol kia, Phó Ấu Sanh thật đúng là cảm thấy có chút kỳ diệu.
Có điều cũng chưa để cô nghĩ nhiều.
Ông nội đã vẫy tay bảo hai người họ đi qua.
Vừa rồi Ân lão phu nhân cũng đích thân giải thích một chút chuyện vì sao Phó Ấu Sanh bị gọi là cô bé Lọ Lem.
Kỳ thực Phó Ấu Sanh không bận tâm đến chuyện này chút nào.
Cô nếu như bận tâm, thì sẽ không ra mắt nhiều năm như vậy, vẫn lặng thinh không nhắc đến người nhà.
Ông cụ không hài lòng nhìn Phó Ấu Sanh: "Ấu Ấu là cảm thấy ông nội đây nhỏ nhen lắm sao?"
Phó Ấu Sanh ôm lấy cánh tay của ông cụ: "Ông nội, ông nói gì vậy ạ, đây chẳng phải là cháu sợ các fan ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của ông sao."
"Không muốn để người trong nhà phơi bày quá mức, đây là bảo vệ mọi người."
Cô liếc nhìn Phó Ân Thầm.
Mím mím môi: "Một khi tung ra ngoài, trên đường gặp phải người khác đều có thể sẽ nhận ra mọi người."
"Hiện tại ông nội cháu đây đi ở trên đường, đều có người có thể nhận ra ông."
Ông cụ là nhà Nho lớn đương thời, từng viết vô số sách, người tuổi hơi lớn một chút yêu thích văn chương, về cơ bản đều có thể nhận ra ông cụ.
Lời này nhưng là sự thật.
Dù sao thì khi Ân Lâm và Ân phu nhân hôm nay nhìn thấy ông cụ, đều tưởng có phải nhận nhầm rồi không.
Bọn họ cũng không ngờ, nhà văn sống trong sách giáo khoa của họ năm đó, thế mà lại là ông nội của cháu dâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


