Ban đêm ở cửa sau của hội trường, gần đường.
Ánh đèn hai bên đường rất tối, nhưng cũng cũng đủ nhìn thấy rõ ràng bọn họ đang trao đổi bằng ánh mắt, không có người thứ ba nào có thể chen vào được.
Một lúc sau, khóe môi Sở Vọng Thư mới dần dần mím lại một nụ cười nhẹ nhàng mờ ảo hiện lên: “Em đã kết hôn rồi?”
“Sao lại không nói cho tôi biết, tôi còn chưa chuẩn bị quà kết hôn cho em.”
Phó Ấu Sanh nghe thấy Sở Vọng Thư nói, ngón tay đang nhéo vào eo Ân Mặc cũng dừng lại.
Cô biết Sở Vọng Thư vẫn luôn là một người thoạt nhìn rất dịu dàng nhưng trên thực tế rất khó có người nào đó đi vào trong lòng anh ta, không nghĩ tới, anh ta sẽ đối xử với mình dịu dàng như thế này.
Đó là sự dịu dàng từ tận xương cốt.
Rõ ràng nhìn vào trong đôi mắt trong suốt và sáng ngời kia của anh ta, sâu trong đáy mắt lại ảm đạm như là tất cả ánh sáng đều đã bị tiêu diệt hết.
Nhưng vẫn mỉm cười với cô, nói xin lỗi chưa chuẩn bị quà kết hôn cho cô.
Làm tâm trạng của Phó Ấu Sanh trong chuyện Sở Vọng Thư thích mình vốn luôn rất ổn định, lúc này trong lòng cũng không khỏi sinh ra một chút cảm giác khổ sở.
Trong mắt mang theo sự áy náy, nhìn về phía Sở Vọng Thư: “Thật xin lỗi thầy Sở lão, bởi vì còn chưa công khai, cho nên không nói với anh.”
Sở Vọng Thư lắc đầu: “Không sao.”
“Được rồi, bên ngoài lạnh quá, lên xe đi.”
Ngay sau đó Sở Vọng Thư nhìn về phía Ân Mặc lịch sự gật đầu: “Như vậy Ân tổng, tạm biệt.”
Nhìn theo bóng lưng Sở Vọng Thư rời đi.
Phó Ấu Sanh từ từ thở dài một tiếng.
Ân Mặc nhéo vào vành tai lạnh lẽo của cô một cái: “Trà xanh phiên bản nam có gì đẹp?”
Phó Ấu Sanh đánh lên móng vuốt sói của Ân Mặc một cái, khiếp sợ nhìn anh, thiếu chút nữa đều đã quên tính sổ chuyện này: “Anh thế mà còn biết trà xanh à?”
“Nhưng tại sao thầy Sở lại là trà xanh? Đừng nói hươu nói vượn.”
“Chỉ lừa được một đứa trẻ vừa ngây thơ vừa ngốc nghếch như em mà thôi.” Ân Mặc không cảm thấy đau, trực tiếp nắm lấy tay cô, dẫn cô đi về phía chiếc Maybach đang đỗ ở ven đường.
Tiểu Nặc ghé vào cửa sổ kính xe bảo mẫu cảm thấy bản thân mình chỉ cần thiếu chút nữa là đã chết.
Cô ấy đã biết chị Sanh Sanh và Ân tổng là vợ chồng thật sự từ lâu, nhưng…… Lại rất hiếm khi nhìn thấy bọn họ ở chung như thế.
Chị Sanh Sanh thế mà lại dám đánh Ân tổng.
Tuy rằng cách cửa sổ kính, nhưng cô ấy vẫn có thể cảm nhận được sức lực của chị Sanh Sanh trong cái đánh đó, tuyệt đối không phải là giả vờ.
Ngay cả cô ấy cũng cảm thấy đau thay.
Bên trong xe Maybach.
Trong hội trường của lễ trao giải được bố trí đầy đủ máy sưởi, sau khi kết thúc vừa ra khỏi hội trường, Phó Ấu Sanh đến từ trước, giày cao gót cũng đổi thành giày đi tuyết lông xù màu trắng, chỉ sợ bị đông lạnh.
Đầu tiên là Ân Mặc mở máy sưởi, sau đó lấy chiếc áo khoác đen của mình từ ghế sau, đắp lên trên người cô.
Dáng người Phó Ấu Sanh mảnh khảnh, mặc dù là đang mặc áo lông, nhưng vẫn có thể cuộn mình trong áo khoác của Ân Mặc.
Lúc này mới cảm giác cả người ấm áp hơn rất nhiều.
“Cũng không lâu lắm, chỉ hai ba tiếng đồng hồ mà thôi.”
Phó Ấu Sanh không ngờ được anh thế mà ngồi đợi hai ba tiếng đồng hồ.
Kinh ngạc ngước mắt, nhìn về phía anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
