Trên bàn cơm, có lẽ là đồ ăn vừa mới được dọn lên bàn, cho nên vẫn còn hơi nóng lượn lờ.
Cách làn khói màu trắng bốc lên, Phó Ấu Sanh đang ngồi trên ghế ăn, xung quanh là mùi thơm của các món ăn, khiến cho người ta thèm chảy nước miếng.
Phó Ấu Sanh nhìn một bàn đồ ăn có năm món ăn và một món canh với đầy đủ màu sắc và hương vị, thậm chí chính giữa còn có một con cá sóc màu sắc tươi sáng, thật sự không uổng phí con cá béo kia.
Muốn ăn……
Ai thèm quan tâm tính tình của tên cẩu nam nhân này chứ.
Sau khi hỏi xong.
Cô lập tức cầm lấy đôi đũa, không chút khách khí hướng về con cá đang nằm ở đó trông rất ngon miệng gặp một miếng.
Ân Mặc vòng hai tay lại, lẳng lặng nhìn cô ăn.
Sau khi xuống bếp, anh không có cảm giác thèm ăn.
Thấy cô sau khi ăn một miếng thì cả hai mắt đều sáng lên.
Sau đó lại gắp thêm vài lần nữa.
Cô liên tục chiến đấu với các món ăn khác.
Món sườn xào chua ngọt cũng một trong những món yêu thích của cô.
Ân Mặc thấy cô vẫn luôn chỉ ăn đồ ăn, nhìn một lúc lâu, cuối cùng vẫn múc cho cô một bát canh cá màu trắng sữa.
Ngón tay thon dài trắng nõn đặt lên thành bát sứ Thanh Hoa, thong thả đẩy đến trước mặt cô: “Uống canh đi.”
Tuy rằng giọng điệu nói chuyện vẫn lạnh như băng. Nhưng Phó Ấu Sanh đã cảm nhận được sự thỏa hiệp của anh.
Đã ăn của người ta rồi nhưng Phó Ấu Sanh vẫn có thể cảm nhận được chỗ khóe miệng kia cắn vào vẫn cảm thấy đau, đến bây giờ cũng chưa biến mất, không thể bởi vì một bữa cơm tầm thường này mà bỏ qua được.
Nếu tên cẩu nam nhân này không thay đổi tính tình, về sau chắc chắn sẽ trở thành một con quỷ.
Phó Ấu Sanh vừa ăn, trong đầu vừa suy nghĩ, nên làm như thế nào thì sau này Ân Mặc mới không biến thành một con quỷ.
Chỉ yên lặng và làm người tốt.
Chờ đến khi cô ăn xong.
Còn hơn nửa bát cơm.
Ân Mặc khẽ mỉm cười nhìn cô: “Ăn no chưa?”
Phó Ấu Sanh gật đầu: “Ăn no rồi.”
“Cảm ơn đã chiêu đãi.”
Liếc mắt nhìn điện thoại di động, phát hiện có một vài tin nhắn từ Thẩm Hành Chu, cô mới nhớ tới, còn chưa trả lời tin nhắn của anh ta.
Cầm lấy điện thoại di động chuẩn bị chạy đi: “Em đi ra ngoài tiêu thực.”
Vừa vặn có thể đi sang bên cạnh để ngắm thần tượng.
Ban đầu Ân Mặc đứng dậy có ý định thu dọn bát đũa, nghe thấy cô nói lời này, đột nhiên dừng lại.
Ngay sau đó, nhìn về phía Phó Ấu Sanh lộ ra một nụ cười: “Đừng nóng vội.”
Phó Ấu Sanh dừng lại, hoang mang nhìn anh: “Còn có việc sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)