“Ân Mặc ——”
Phó Ấu Sanh khó khăn nghiêng nghiêng người, thật vất vả mới có thể tránh đi được một chút, cánh môi hồng hào hơi sưng lên một chút hàm hồ tràn ra mấy chữ, “Buông tôi ra trước đã.”
Theo động tác nghiêng đầu của cô, mái tóc dài bồng bềnh vừa mới được sấy khô xoã tung ra phủ lên mu bàn tay của Ân Mặc, ngọn tóc mềm mại, xuyên thấu qua làn da mỏng manh khiến cho anh không khỏi siết chặt các xương ngón tay lại.
Ánh mắt của Ân Mặc trầm tối, lộ ra sự mất khống chế từ sâu thẳm trong đó, cũng không có bất kỳ ý nghĩ muốn buông cô ra.
Hô hấp ấm áp vẫn tỏa ra xung quanh cổ cô.
Khoảng cách một mét được thu hẹp lại.
Giây tiếp theo.
Ngay khi anh chuẩn bị tiến thêm một bước sâu hơn nữa, Phó Ấu Sanh mới bình tĩnh lại, đột nhiên đẩy anh vài cái nói: “Ở đây có camera!”
Rốt cuộc cũng nói ra.
Ánh đèn trong phòng sáng rực rỡ, chiếu rọi vào tất cả mọi thứ không che giấu một chút gì.
Đặc biệt là trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn như ngọc bạch của Phó Ấu Sanh, không biết là tức giận hay là xấu hổ, cả khuôn mặt lập tức ửng đỏ lên.
Cánh tay Ân Mặc chống lên bức tường bên cạnh khuôn mặt cô.
Ngực tuy rằng bị cô đẩy ra xa, nhưng vẫn vững vàng khống chế ở cô ở trong phạm vi khống chế của mình.
Chỉ cần cô có ý nghĩ muốn chạy trốn thì sẽ lập tức bị bắt trở về.
Hơi thở của hai người gần nhau trong gang tấc, có thể nghe thấy rõ ràng.
Phó Ấu Sanh chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn thấy quai hàm góc cạnh nhẵn nhụi của Ân Mặc, lúc này đang lạnh lùng căng chặt lại.
Tầm mắt cô quét qua camera đối diện với bọn họ, da đầu cũng trở nên tê dại.
“Ân Mặc, anh bình tĩnh một chút.”
“Thật sự có camera, anh tự xem đi.”
Ân Mặc không cúi đầu cũng có thể nhìn thấy được hàng lông mi đang run rẩy của cô.
Lúc cô lo lắng sẽ có dáng vẻ như thế nào, Ân Mặc là người rõ ràng nhất.
Hiện tại có lẽ là thời điểm cô lo lắng nhất.
Phó Ấu Sanh cảm thấy hôm nay Ân Mặc có hơi biến thái.
Không thể hiểu nổi anh đang làm trò biến thái gì ở trước camera, trong lòng chỉ có thể chịu đựng, quyết định dỗ dành anh trước.
Chờ ngày mai anh rượu tỉnh lại dạy dỗ lại sau.
Ánh mắt của Ân Mặc vốn dĩ đã khôi phục lại được một chút bình tĩnh nhưng chỉ một giây sau lại sâu không thấy đáy: “Tắm rửa rồi còn dám mở cửa cho đàn ông xa lạ?”
Phó Ấu Sanh: “……”
Mẹ nó ngàn vạn lần cũng không thể ngờ được.
Vốn dĩ còn tưởng rằng chỉ thuận miệng hỏi một chút, ai ngờ anh thế mà lại ở chỗ này đợi mình chứ.
Cô hít sâu một hơi, khuôn mặt xinh đẹp miễn cưỡng mỉm cười nói: “Thật ra tôi biết đó là anh nên mới mở cửa.”
Cằm Ân Mặc tì vào trên vai cô vẫn không nhúc nhích, dường như đang suy nghĩ gì đó. Lâu đến mức Phó Ấu Sanh sắp không kiên nhẫn nổi nữa, mới nghe được bên tai truyền đến giọng nói trầm trầm: “Cho nên, em gọi anh trai cũng là gọi anh?”
“Đương nhiên.”
Phó Ấu Sanh thấy Ân Mặc đã buông lỏng hơn một chút, lập tức trả lời, tốc độ nhanh đến mức không thể tin được.
Ân Mặc biết rõ lời cô nói chính là lời nói dối, cảm xúc mãnh liệt mất khống chế trong lòng cũng bị anh kiềm chế lại.
Thậm chí còn không muốn để cho cô nhìn thấy ánh mắt của mình lúc này, sợ làm cho cô cảm thấy sợ hãi.
Ngay khi Phó Ấu Sanh đang suy những lời mình vừa nói, có phải là đã quá vội vàng rồi không, như vậy thì người ta sẽ không tin.
Bỗng nhiên.
Người đàn ông bế ngang cô lên dễ như trở bàn tay, thuận thế ấn tắt hết tất cả các công tắc đèn.
Bước chân rất ổn định đi về phía giường lớn.
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp: “Vậy đợi một lúc nữa em gọi nhiều hơn hai lần, để anh nghe thử xem có giống nhau hay không.”
Phó Ấu Sanh theo bản năng ôm chặt cổ người đàn ông mới không bị ngã xuống đi: “!!!”
Cẩu nam nhân này sao lại không ra bài như lẽ thường vậy?!
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn tường trước giường, ánh đèn u ám mê ly.
Không biết từ lúc nào, chiếc camera vốn dĩ sẽ chuyển động theo di chuyển của con người, đã sớm không còn di chuyển nữa mà dừng lại ngay hướng ở cửa.
Lúc Phó Ấu Sanh ngã vào trên chiếc giường lớn mềm mại, lập tức xốc lên chăn quấn lấy mình: “Ân Mặc, nơi này nơi nơi ở đâu cũng có người và camera, anh đừng có làm chuyện xằng bậy nha.”
“Tôi không có ý định quay phim hành động.”
“Càng không có ý nghĩ để cho người khác nghe ở góc tường.”
Lòng bàn tay của Ân Mặc chống lên chiếc giường mềm mại. Phó Ấu Sanh cảm giác khuôn mặt mình trên giường như bị lún xuống.
Hơi thở áp bức đang chậm rãi tiến đến gần.
Hàng lông mi của Phó Ấu Sanh run rẩy, chiếc cổ trắng mịn giật mình, “Ân Ân Ân Mặc, anh ngàn vạn không được chuyện xằng bậy……”
Đã sống cùng Ân Mặc một thời gian dài như thế.
Đặc biệt là sinh hoạt vợ chồng, tuyệt đối không thể thiếu.
Phó Ấu Sanh đường nhiên hiểu rõ, Ân Mặc như bây giờ, là muốn làm cái gì.
Đàn ông bị cấm dục trong thời gian quá dài thật sự rất đáng sợ.
Ánh mắt Ân Mặc dừng lại trên cánh môi của cô.
Vừa mới chuẩn bị lật qua, bỗng nhiên mi tâm hơi nhíu lại một chút, dừng lại giữa chừng.
Sau đó Phó Ấu Sanh trơ mắt nhìn Ân Mặc chống người đứng lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)