Ai vậy?
Phó Ấu Sanh đột nhiên thoát ly ra khỏi mớ cảm xúc.
Cô nhìn về phía Ân Mặc bằng ánh mắt khiếp sợ.
Ân Mặc điềm đạm, kiên nhẫn lặp lại lần nữa: “Bà nội và mẹ đến rồi, đang ở bên ngoài chờ chúng ta.”
Nếu Thẩm Dục không có ở đây thì cô thật sự rất muốn bóp chết Ân Mặc.
Hơn nữa trông hai người có vẻ như đã làm lành, nếu không thì sao có thể gặp cha mẹ được.
Vậy mà anh cả còn chưa ra tay à.
Không được không được.
Chị dâu vừa đến tay như vậy lại để bay mất ư.
Cậu ta trơ mắt nhìn Phó Ấu Sanh lên xe Ân Mặc, Thẩm Dục nhanh tay lấy điện thoại, trốn sang một bên báo cho anh cả nhà mình tin dữ.
Này.
Em trai vì anh quá nhọc lòng rồi đó.
Lúc này, Phó Ấu Sanh ngồi trên xe, trừng mắt to mắt nhỏ với Ân Mặc: “Anh nói thật đi, có phải anh gạt tôi không?”
“Anh không muốn nhìn thấy tôi nói chuyện phiếm với Thẩm Dục.”
Ân Mặc nhìn cô, lời anh phát ra khác xa hoàn toàn so với biểu tình trên gương mặt, đó là lời mà Phó Ấu Sanh không thích nghe chút nào: “Thật đáng tiếc.”
“Là thật.”
Hai người nhìn nhau vài giây, sau đó anh lạnh nhạt lấy túi xách của cô trong rương hành lý.
Bên trong có hai giấy chứng nhận kết hôn: “Chúng ta lấy lại giấy chứng nhận kết hôn đi.”
Khó trách anh tìm không thấy, thì ra là do cô mang đi.
Đôi mắt Ân Mặc hơi nheo lại, màu mắt u tối nhìn hai quyển sổ đỏ thẫm trong tay cô.
“Đưa anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


