Giúp giúp anh?
Trong đôi mắt sáng ngời của Phó Ấu Sanh lóe lên sự kinh ngạc nhìn anh, có hơi khó tin khi Ân Mặc lại nói ra lời này.
Anh mà cũng có lúc đi nhờ vả ai đó giúp đỡ sao?
Nhưng mà……
Loại chuyện này cô giúp như thế nào.
Phó Ấu Sanh rũ mắt xuống, hơi run lên nói: “Thật xin lỗi, cô lẽ tôi không có cách nào giúp anh được.”
Ân Mặc nhét tấm thiệp mời vào trong tay Phó Ấu Sanh.
Thuận thế nắm lấy ngón tay của cô, vòng qua tấm thiệp mời, không cho phép cô buông ra: “Bây giờ chúng ta vẫn là vợ chồng, em không giúp anh ai giúp anh.”
“Nhưng mà……”
Đầu ngón tay Phó Ấu Sanh buông ra, muốn trả lại thiệp mời.
Ân Mặc rũ mắt dùng ánh mắt sâu thẳm thâm trầm kia lẳng lặng nhìn cô nói: “Chẳng lẽ em muốn trơ mắt nhìn anh bị bắt đi.”
“Bị bắt đi cái gì?” Phó Ấu Sanh không nói nên lời.
Còn không phải là đi xem mắt sao, làm gì mà tăng mức độ đáng sợ lên cao như vậy chứ.
“Tội trùng hôn.” Ân Mặc từ từ nhìn cô nói, “Dựa theo tác phong làm việc của mẹ anh, một khi đã nhìn trúng được con dâu tương lai ngay tại chỗ, thì sẽ lập tức để cho anh và người đó bồi dưỡng tình cảm, một tháng kết hôn, hai tháng mang thai, sinh được đứa con trai tốt nhất, nhưng nếu sinh con gái, sau một năm nghỉ dưỡng, thì lại phải sinh con thứ hai, cho đến khi sinh được người thừa kế tương lai mới thôi.”
Phó Ấu Sanh nghe thấy vậy con ngươi đột nhiên co rúm lại trong một giây.
Lời này của Ân Mặc là có ý gì……
Anh đang giải thích vì sao anh lại không nói chuyện bọn họ kết hôn cho người trong nhà biết sao?
Vậy thì hiện tại vì sao lại muốn dẫn cô đến bữa tiệc, mẹ anh chắc là cũng sẽ ở đó.
Ân Mặc chắc chắn sẽ không để cho Phó Ấu Sanh trở thành công cụ sinh con cho nhà anh.
Cô có cuộc sống riêng của mình.
Bây giờ dân cô đi gặp người nhà, cũng chỉ là bởi vì bây giờ Phó Ấu Sanh đã không còn xem anh là tất cả nước, ngay cả khi đối mặt với sự thúc dục của mẹ anh, cũng sẽ không vì không có cách nào từ chối người lớn, sẽ không vì không khó làm anh, mà làm trái lương tâm đồng ý nghe theo.
Có đôi khi, Ân Mặc cũng cảm thấy, Phó Ấu Sanh rời khỏi anh để trưởng thành cũng là một chuyện tốt.
Rốt cuộc làm cho cô càng yêu bản thân mình hơn không phải sao?
Anh không cần lại phải cẩn thận nữa, lo lắng có người nói một câu, có thể lấy trái tim vốn dĩ đã bị người nhà làm tổn thương của cô, tiếp tục làm tổn thương thêm trăm ngàn vết thương vỡ nát.
Lông mày xinh đẹp của Phó Ấu Sanh nhíu lại.
Ân Mặc cười nói: “Như thế nào, sợ rằng bản thân mình sẽ mềm lòng đồng ý với mẹ anh sinh con cho anh sao?”
“Làm sao có thể.” Phó Ấu Sanh theo bản năng phủ nhận, “Tôi không nghĩ đến chuyện sinh con.”
Nếu là trước kia thì có lẽ cô sẽ nghĩ tới chuyện cùng Ân Mặc sinh một đứa con thuộc về bọn họ, muốn xây dựng một gia đình thật sự.
Một gia đình sẽ không vứt bỏ cô.
Mà hiện tại, Phó Ấu Sanh đã suy nghĩ thông suốt.
Nhà không sự vào sự bố thí của người khác.
Cũng không phải dựa vào người khác cho.
“Đúng, em còn nhỏ, không nên nghĩ đến chuyện sinh con.” Đôi môi mỏng của Ân Mặc cong lên, “Cho nên, lần này cùng lắm là giúp anh cự tuyệt chuyện xem mắt mà thôi.”
“Xem như nể tình vết sẹo em để lại cho anh, giúp anh, được không?”
Phó Ấu Sanh ăn mềm không ăn cứng.
Nhìn thấy vết sẹo màu trắng ở hổ khẩu của Ân Mặc, vẫn là lần trước lúc vì cô dùng chai rượu đập vào người kia mảnh thủy tinh văng tung tóe lưu lại.
Cô không thể nói ra lời từ chối.
Cuối cùng vẫn bị Ân Mặc thuyết phục.
Cũng không phải là con dâu gặp mẹ chồng, có gì đáng sợ đâu.
“Yên tâm, mẹ anh sẽ không đến đó.”
Cuối cùng, Ân Mặc vì để cho Phó Ấu Sanh yên tâm, cũng nói ra.
Tuy nhiên….
Phó Ấu Sanh không biết được, tuy rằng Ân phu nhân không đế, nhưng mà…… Người quan trọng hơn sẽ có mặt.
Trước khi đi.
Phó Ấu Sanh do dự không biết nên mặc cái gì mới được.
Ăn mặc quá lộng lẫy, cảm giác có hơi giống như đi phá hoại.
Không biết còn tưởng rằng cô là người rất quan trọng trong lòng Ân Mặc.
Nhưng là nếu ăn mặc quá khiêm tốn bình thường, lỡ như chỗ đó càng có nhiều người phụ nữ xinh đẹp hơn cô nữa thì làm sao bây giờ?
Cô không muốn mình bị so sánh với bất cứ người nào.
Đặc biệt là về phương diện ngoại hình.
Đây là điểm mấu chốt duy nhất của cô!
Khẽ cắn đôi môi đỏ mọng.
Bộ sườn xám kia quá chói mắt.
Hơn nữa quá đỏ rồi.
Tham gia bữa tiệc xem mắt của người ta, cô mặc màu đỏ như vậy làm gì.
Phó Ấu Sanh:【Quá đỏ, không thích hợp mặc vào dịp ngày mai.】
Lỡ như truyền đến tai người trong nhà anh, còn tưởng rằng là cô cố ý đi đập phá một trận.
YM:【Cũng chỉ là một bộ sườn xám mà thôi.】
【Đừng suy nghĩ quá nhiều, trong lòng em cũng không có quỷ.】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


