Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 28: Đường Dây Nóng Ma Quái - Vụ Án Giết Người Hàng Loạt 8

Cài Đặt

Chương 28: Đường Dây Nóng Ma Quái - Vụ Án Giết Người Hàng Loạt 8

Sinh viên đại học vốn thích hóng hớt hơn đám dân văn phòng uể oải, chưa đầy ba tiếng đồng hồ, tin tức về cái chết của Tiết Tĩnh đã lan truyền khắp mọi ngõ ngách trong trường, thậm chí video hiện trường còn bị phát tán lung tung.

Chuyện này căn bản không thể ngăn chặn được.

Tiểu Trần ghé sát vào máy tính của tổ kỹ thuật xem thử, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

"Các bài viết liên quan trên mạng đang tăng theo cấp số nhân, mấy bài bị dìm xuống trước đó giờ lại trồi lên rồi."

[Thủ pháp giống nhau ghê, trông đều như tự sát, cuối cùng sẽ không kết án là tự sát thật chứ? Vụ treo cổ kia nhìn là biết không thể nào là tự sát rồi.]

[Nghe nói cả ba nạn nhân đều rất xinh đẹp… Hung thủ không phải là gã đàn ông nào đó từng bị người đẹp từ chối đấy chứ? Có mấy gã đàn ông sinh lý không bình thường cứ thích tìm khoái cảm bằng cách giết hại gái đẹp.]

[Tôi thấy hơi kỳ lạ, hung thủ làm thế nào để giết người ba lần trót lọt vậy? Toàn là chỗ đông người, không ai nhìn thấy sao?]

[Tin mới nhất đây, nghe nói hung thủ còn gọi điện cho cảnh sát báo trước hắn sẽ giết người tiếp theo.]

[Trời ơi là bạn học của tôi, Tiết Tĩnh hình như từng gặp chuyện không hay nên khiến cho thành tích thi cử không tốt, chứ vốn dĩ với thành tích của cậu ấy thì thi vào đại học xịn không thành vấn đề.]

[Nạn nhân toàn là những người từng bị hại sao? Mẹ kiếp, chắc chắn là đám người kia vẫn không chịu buông tha cho họ.]

Nhóm Tiểu Trần lại tức tốc đến quê Tiết Tĩnh để điều tra, phỏng đoán năm xưa Tiết Tĩnh chắc chắn cũng từng bị bắt nạt, hơn nữa kẻ gây ra bạo lực đó có lẽ cũng đã biến mất giống như Bành Tư Viêm và Phùng Dương.

Trịnh Nham cho người phong tỏa hiện trường, bảo bên khám nghiệm thử xem có khôi phục được nội dung Tiết Tĩnh đã viết trước khi chết hay không, sau đó chạy thẳng đến trạm chuyển phát nhanh.

Nhờ quy định của ngành chuyển phát, gửi hàng cá nhân bắt buộc phải dùng tên thật, nên họ nhanh chóng tra ra gói hàng Tiết Tĩnh gửi đi sáng hôm qua.

"Là một bức thư," nhân viên chuyển phát vẫn còn nhớ: "Cô gái đó cứ cúi gằm mặt, chỉ nói đúng một câu, bảo chúng tôi gửi đi càng sớm càng tốt, nói là đồ rất quan trọng."

Địa chỉ người gửi là một khu chung cư ở trung tâm thành phố. Vì gửi cùng thành phố nên gói hàng đã được chuyển đi chiều qua, hệ thống hiển thị người nhận đã ký nhận lúc chín giờ tối qua.

Trịnh Nham nhìn nội dung trên màn hình máy tính: "Người nhận tên là 'Tĩnh Tĩnh', số điện thoại là…"

Anh dùng điện thoại cá nhân gọi vào số đó, nhưng chuông reo ba hồi thì bị ngắt máy trực tiếp.

"Người này rất khả nghi." Anh khẳng định chắc nịch.

Đàm Gia không hùa theo, cô chỉ vào bức ảnh chụp gói hàng trước khi gửi trên máy tính, bảo phóng to lên: "Bức thư đó trông rất dày. Trong cuốn sổ mà bên khám nghiệm tìm thấy chỉ bị xé mất hai ba trang giấy, không thể dày như vậy được."

Vậy nên trong phong bì còn có thứ khác.

Trịnh Nham dành cho cô ánh mắt tán thưởng, sau khi sao chép thông tin này, anh lại đưa cô đi tra cứu hồ sơ học bạ của Tiết Tĩnh và xem video giám sát tại khu căn hộ giáo viên.

Sau đó, họ phát hiện một manh mối quan trọng trong hồ sơ học bạ - Tiết Tĩnh và nạn nhân đầu tiên Cù Lỵ từng học cùng một trường cấp hai.

Cuối cùng các nạn nhân cũng có mối liên hệ xã hội với nhau!

Mọi người đều phấn chấn hẳn lên.

Có quan hệ là tốt rồi, hung thủ chắc chắn là một mắt xích trong chuỗi quan hệ này, họ sắp tìm ra hung thủ rồi.

Trịnh Nham có linh cảm, khả năng lớn là hung thủ có liên quan đến người nhận bức thư kia, thậm chí chính là hung thủ. Anh chuẩn bị đến địa chỉ người nhận để điều tra về "Tĩnh Tĩnh", trạm chuyển phát chắc chắn có video lúc cô ta nhận hàng.

Tuy nhiên trước khi xuất phát, họ nhận được tin tức từ bên khám nghiệm và pháp y.

"Thi thể của Tiết Tĩnh không giống hai nạn nhân trước lắm." Giọng Lão Lý đầy vẻ nghi hoặc.

"Ngoài vết cắt chí mạng ở cổ tay, trên người cô ấy không có bất kỳ vết thương tự hại hay ngược đãi nào. Hơn nữa cô ấy chưa từng quan hệ tình dục, màng trinh còn nguyên vẹn, nhưng lại bị thiếu máu nghiêm trọng."

Trước đó họ suy đoán hung thủ chuyên chọn những bệnh nhân trầm cảm từng bị xâm hại tình dục để ra tay, nhưng Tiết Tĩnh lại không phù hợp.

Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, Trịnh Nham hỏi nhanh: "Có xác định được vết thương trên tay cô ấy là do người khác gây ra không?"

"Không, vết thương phù hợp với đặc điểm tự sát. Nhưng kết quả xét nghiệm độc dược đã có, giống như hai nạn nhân trước, trong cơ thể cô ấy có Gamma-Hydroxybutyric acid (GHB)."

Hung thủ không vào phòng Tiết Tĩnh để trực tiếp ra tay, mà lại cho cô ấy uống "nước nghe lời"?

Như vậy, khả năng dụ dỗ tự sát trở nên cao hơn, việc định tội hung thủ sẽ gặp khó khăn.

"Hung thủ rất thận trọng." Anh trầm giọng nói.

Điều này cũng có nghĩa là, người nhận thư kia khả năng cao không phải hung thủ, manh mối này quá lộ liễu.

Lúc này bên khám nghiệm nói: "Chúng tôi tìm thấy trong túi hồ sơ của Tiết Tĩnh một bản hợp đồng ký kết tiểu thuyết mạng từ hai năm trước, người liên hệ khẩn cấp trong đó tên là Biện Tĩnh, số điện thoại trùng khớp với người nhận thư."

Chữ Tĩnh trong tên có thể là lấy từ tên của Tiết Tĩnh, nhưng họ Biện thì rất hiếm gặp, xác suất cao là người đó vốn dĩ mang họ Biện.

Người họ Biện này rất được nạn nhân Tiết Tĩnh tin tưởng.

Phù hợp với suy đoán "hung thủ và nạn nhân chắc chắn là người quen" của bọn họ.

Nhưng Đàm Gia đứng nghe bên cạnh lại luôn cảm thấy mâu thuẫn, hung thủ mâu thuẫn, nạn nhân cũng rất mâu thuẫn.

Chưa kịp để cô suy nghĩ nhiều, tổ kỹ thuật lại gọi điện thông báo hai thông tin cực kỳ quan trọng.

"Trong điện thoại Tiết Tĩnh tìm thấy một chương trình nhỏ tên là 'Đài Phát Thanh Bất Tử', bên trong toàn là những người có quá khứ bi thảm đang trao đổi bí mật và cổ vũ nhau đừng nghĩ quẩn. Lúc còn sống Tiết Tĩnh từng an ủi rất nhiều người, khuyên nhủ họ nỗ lực sống tiếp, tin nhắn mới nhất được gửi vào ngày hôm qua."

"Cô ấy đang cứu rỗi người khác, nhưng cuối cùng bản thân lại chết. Khả năng tự sát của một người có ý thức cứu rỗi như vậy là không cao." Trịnh Nham nhắm mắt day day sống mũi, lại hỏi: "Trong lịch sử trò chuyện có xuất hiện hai nạn nhân trước không? Hoặc kẻ nghi là hung thủ?"

"Thông tin bên trong đều ẩn danh, chỉ có thể miễn cưỡng xác định qua địa chỉ, chắc là có Cù Lỵ và Trần Dĩnh Dĩnh, nhưng không thấy kẻ nghi là hung thủ. Người đóng vai trò cứu rỗi chỉ có một mình Tiết Tĩnh, muốn biết thêm nội dung thì phải khôi phục được những tin nhắn đã xóa mới rõ."

"Manh mối nhiều thật đấy." Cô nheo mắt nhìn về phía khu căn hộ giáo viên trong gió, còn giơ quả táo nặn bằng bột lên ngắm nghía đủ mọi góc độ.

"Đúng vậy," Trịnh Nham lẩm bẩm: "Quá thuận lợi, quá khác biệt. Cảm giác cái chết của Tiết Tĩnh chính là một bước ngoặt, hung thủ muốn chúng ta đuổi kịp bước chân của ả."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc