Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 22: Đường Dây Nóng Ma Quái - Vụ Án Giết Người Hàng Loạt 2

Cài Đặt

Chương 22: Đường Dây Nóng Ma Quái - Vụ Án Giết Người Hàng Loạt 2

Nhìn thấy người của Đội hình sự số 2 rời đi, Đàm Gia cũng thả lỏng đôi mày đang nhíu chặt, xoay người tách khỏi đám đông chen chúc bên ngoài dây phong tỏa đi ngược dòng người trở về.

Cô vừa đi vừa nhào nặn khối bột trong tay, vừa suy nghĩ về tình hình hiện tại.

Đội hình sự chắc là đã có manh mối rồi?

Vậy thì không biết những manh mối cô có được từ trong giấc mơ liệu còn giúp ích gì cho bọn họ hay không.

Nếu đội hình sự có thể phá án ngay trong hôm nay thì tốt quá.

Còn nếu không, nếu cô muốn cung cấp manh mối, lần này nên dùng lý do gì đây?

Không thể cứ thế để lộ bí mật "chia sẻ tầm nhìn cùng lúc với hung thủ" được, cô không muốn biến thành cái máy báo án mạng chạy suốt 24 giờ không nghỉ.

Hay là cứ dùng lý do nhìn thấy thi thể "rồi sau đó" mới mơ thấy hiện trường vậy. Đợi qua đêm nay, cô sẽ đi tìm Đàm Minh... Vốn dĩ đã định mặc kệ những giấc mơ đó, nhưng khuôn mặt của nạn nhân còn quá trẻ, cái chết lại rõ ràng có điểm kỳ lạ, nếu không giúp một tay, cô có nặn bao nhiêu tượng bột cũng không tĩnh tâm nổi.

Nặn đến cuối cùng cũng chẳng biết mình muốn nặn ra hình thù gì, nhưng tâm trạng quả thực đã bình ổn hơn chút ít. Đàm Gia thở hắt ra một hơi, quay đầu nhìn lại tòa chung cư đang bị dây phong tỏa bao vây một lần nữa.

Tình trạng thi thể khi rơi lầu thê thảm không nỡ nhìn, may mà trong mơ là góc nhìn của hung thủ nên không thấy rõ sự thê thảm đó, nếu không cô mà mơ thêm hai lần nữa chắc thành bệnh nhân tâm thần mất.

Công ty rượu nằm cách khu chung cư Thập Tự Hoa Viên năm cây số, tọa lạc tại tầng mười bảy của một tòa nhà văn phòng mới xây.

Khi đội hình sự đến nơi đã là mười một giờ bốn mươi mấy phút, dân văn phòng cả tòa nhà đều đang rục rịch, chỉ chờ đến giờ là lập tức tranh nhau thang máy xuống lầu ăn cơm.

Một người đàn ông trung niên hói đầu đang định chuồn về sớm, nhìn thấy họ liền nhíu mày: "Các anh cũng là người nhà của Tiểu Lưu hả? Tôi đã nói rồi, chuyện của cậu ta không liên quan đến công ty chúng tôi, các anh có đi giám định tai nạn lao động cũng vô ích thôi."

Tiểu Trần giơ thẻ ngành ra: "Yên tâm, không phải điều tra tai nạn lao động. Cù Lỵ có phải nhân viên công ty các ông không?"

Cảnh sát, lại còn là cảnh sát thường phục!

Người đàn ông trung niên lộ ra vẻ mặt nhăn nhó như vừa gặp vận hạn, lập tức mời người vào: "Cù Lỵ... xảy ra chuyện gì sao? Thảo nào hôm nay không thấy đến đi làm."

Sau đó ông ta lại dè dặt hỏi: "Cô ấy bị làm sao?"

"Sáng nay cô ấy đã rơi lầu tử vong tại khu Thập Tự Hoa Viên. Ông có biết bình thường ở công ty cô ấy quan hệ tốt với ai hoặc có mâu thuẫn với ai không?"

Ông ta quả thực không rõ bèn vẫy tay gọi những người cùng phòng làm việc với Cù Lỵ lại. Đối phương tưởng sắp tan làm còn bị giao nhiệm vụ khẩn cấp nên mặt mũi chán đời, đến khi nghe thấy tên người mới phản ứng lại.

"Cù Lỵ ư? Cô ấy vào làm chưa đến một năm, quan hệ với mọi người cũng bình thường, ít khi giao tiếp, chỉ lẳng lặng làm việc. Ấn tượng của mọi người về cô ấy là cách ăn mặc trang điểm khá kỳ lạ."

"Kỳ lạ thế nào? Mặc quần áo rất già dặn, quấn người kín mít à?"

"Đúng đúng đúng, chưa từng thấy cô ấy mặc áo ngắn tay hay váy bao giờ."

Đàm Minh hỏi: "Cô ấy từ lúc vào làm đã kỳ lạ như vậy hay giữa chừng mới thay đổi? Hoặc các bạn nhớ lại xem, từ khi cô ấy vào làm đến nay, có khoảng thời gian nào đột nhiên trở nên khác thường không? Không chỉ là cách ăn mặc, ví dụ như vốn không uống rượu bỗng nhiên uống rượu, vốn rất bình thường bỗng nhiên tinh thần hoảng hốt."

Nhân viên kia nương theo lời gợi ý mà hồi tưởng: "Kể ra thì đúng là có. Chắc khoảng vài tháng trước, có một đợt cô ấy thường xuyên mắc lỗi trong công việc, sắc mặt và tinh thần trông như người vừa mắc bệnh nặng vậy, trong khi trước đó cô ấy rất ít khi sai sót. Hơn nữa chuyện ăn mặc không bình thường hình như cũng bắt đầu từ đợt đó, chứ trước đấy cô ấy cùng lắm chỉ là ăn mặc kín đáo chút thôi."

Đã tìm ra bước ngoặt, Đàm Minh tiếp tục dẫn dắt: "Bạn còn nhớ khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì không? Điều chuyển công tác, nhân viên mới vào làm, lãnh đạo nói chuyện, hoạt động nào đó hay là đi team building chẳng hạn."

Cái này thì khó nhớ rồi, nhân viên mới vào hay lãnh đạo nói chuyện thì ngày nào chẳng có, thời gian đã trôi qua vài tháng, làm sao nhớ nổi điểm gì kỳ lạ.

Tuy nhiên sức mạnh của quần chúng là vô hạn, nhân viên kia gọi giật mấy đồng nghiệp đang chuẩn bị đi ăn cơm lại hỏi vấn đề này, một người trong số đó nói: "Nửa năm trước đi tổng bộ tham gia tập huấn có tính không?"

"Ồ đúng đúng đúng! Đợt tập huấn đó Cù Lỵ cũng đi, ở tổng bộ Hải Thành, sau khi về hình như cô ấy còn xin nghỉ phép."

Đàm Minh gật đầu, xem ra nạn nhân đã gặp ai đó trong đợt tập huấn ở tổng bộ, có lẽ chính là kẻ có nick "Ôm Lấy Thế Giới Mới" kia.

Hỏi han cũng hòm hòm, Tiểu Trần lấy lịch sử trò chuyện và ảnh đại diện WeChat ra hỏi: "Mọi người có biết tên WeChat này là của ai không?"

Mọi người truyền tay nhau xem, nhưng mấy người đều lắc đầu, bình thường họ chỉ liên lạc qua phần mềm công việc.

Người lãnh đạo trung niên nhớ ra điều gì, chạy ra ngoài gọi nhân sự lại: "Tiểu Trần, cô lại đây xem cái này."

Cô nhân sự ngẫm nghĩ một chút rồi nhận ra ảnh đại diện: "Là Giám đốc Bành phải không?"

"Giám đốc Bành? Tên đầy đủ là gì?" Tiểu Trần hỏi.

"Bành Tư Viêm, nhưng không phải người của chi nhánh chúng tôi, là giám đốc thẩm tra lý lịch của tổng bộ Hải Thành, chuyên phụ trách điều tra thông tin cấp quản lý."

"Nửa năm trước đi tổng bộ tập huấn, có anh ta không?"

"Có, tôi có giữ danh sách nhân sự đây."

"Vậy người này sau đó có tới chi nhánh các bạn không? Hoặc anh ta có quan hệ tốt với ai ở đây không?" Đối phương có thể biết nạn nhân thỉnh thoảng không ở nhà, biết cô ấy mặc quần áo gì, chứng tỏ không phải đã từng gặp thì cũng là nhờ người chụp ảnh nghe ngóng tin tức.

Nhưng câu hỏi này lại nhận được sự phủ nhận.

"Sau đó không thấy tới nữa, cũng chẳng thân thiết với ai, vị trí của anh ta rất nhạy cảm, người liên lạc nhiều nhất là tôi bên nhân sự đây. Có điều... Cù Lỵ hình như từng tìm tôi dò hỏi về chuyện của Giám đốc Bành, hỏi anh ta thuộc bộ phận nào, nghe giọng điệu có vẻ rất ngạc nhiên khi thấy anh ta cũng làm ở công ty chúng ta."

Còn về việc Cù Lỵ có liên lạc riêng hay không thì không ai biết.

Hỏi đến đây, cơ bản có thể đưa ra suy đoán sơ bộ: Nạn nhân Cù Lỵ và gã Giám đốc Bành này có lẽ đã quen biết từ trước, và từng xảy ra chuyện không hay. Sau khi tình cờ gặp lại ở Hải Thành thì Giám đốc Bành lại tiếp tục quấy rối Cù Lỵ.

Trịnh Nham nói với nhân sự: "Trích xuất thông tin của Giám đốc Bành ra đây."

Trên bảng hệ thống nhân sự hiển thị đầy đủ thông tin của Bành Tư Viêm: 28 tuổi, tốt nghiệp Đại học Hải Thành, quê quán không cùng nơi với nạn nhân, hiện đang sống ở Hải Thành, và…

Tiểu Trần lập tức xin địa chỉ của Bành Tư Viêm, định bụng sẽ truy đuổi ngay để bắt người đem về quy án.

Có nghi phạm, có dấu giày, có thời gian gây án, vụ án này so với án mạng nhà họ Triệu thì đơn giản hơn nhiều nên cũng khiến người ta thở phào nhẹ nhõm.

Ăn vội bữa trưa, nhóm Tiểu Trần và Đàm Minh lập tức lái xe xuất phát.

Trịnh Nham ở lại cục cảnh sát làm báo cáo, túc trực điện thoại. Bảy giờ rưỡi tối, Tiểu Trần gọi điện báo Bành Tư Viêm không có ở nhà, gọi cho cha mẹ hắn cũng nói không thấy, đoán chừng hắn vẫn còn lảng vảng ở Giang Thành chưa rời đi.

Điểm này bọn họ đã sớm chuẩn bị, đã bố trí các anh em đội hình sự phối hợp với cảnh sát khu vực rà soát camera quanh khu Thập Tự Hoa Viên.

Hơn tám giờ tối, Trịnh Nham định sang chỗ lão Lý đang tăng ca để giục báo cáo khám nghiệm tử thi. Vừa bước ra khỏi văn phòng, tiếng nhạc chuông mặc định của điện thoại vang vọng cả hành lang, anh nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Giọng nói của người bên kia u ám, mang theo ác ý hòa lẫn tiếng rè nhẹ của dòng điện:

"Chuẩn bị xong chưa? Trò chơi mới chỉ bắt đầu, ngày mai sẽ có thêm một người chết."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc