Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma Chương 23: Lão đại

Cài Đặt

Chương 23: Lão đại

Bùi Xuyên nói xong thì ngắt điện thoại, trầm mặc một lúc rồi mới bảo tài xế taxi: "Đi Tam Trung"

Trận mưa thu đầu tháng chín tới không kịp ngừaNước mưa đánh vào trên xe, phát ra tiếng leng keng làm nhiễu phiền lòng ngườiAnh không quay đầu lại nhìn biểu tình trên mặt côTrên thực tế, mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên Bùi Xuyên nói chuyện với cô như vậy

Bối Dao đứng ở trạm giao thông công cộng ngây ngườiCô nhìn di động mới màu hồng nhạt của mình, cảm thấy người mới nói chuyện với mình vừa quen thuộc lại xa lạỞ nơi mà cô không nhìn thấy, Bùi Xuyên đã dùng một phương thức tàn nhẫn khác mà trưởng thành

Bối Dao mất mát nhìn nước mưa rơi trên mặt đấtTuy cô chậm chạp hơn mọi người nhưng vẫn không ngốcAnh lừa cô, anh không hề đến Lục Trung họcCho tới nay chỉ có mình cô cho rằng hai người sẽ cùng học ở Lục Trung

Xe 5đã đến, lúc này đây cô không có cách nào chờ anh nữa, chỉ có thể lên xe buýt đi đến Lục Trung

Một tiếng rưỡi sau, xe buýt dừng trước cửa Lục Trung

Bối Dao ngước mắt nhìn cổng trường Lục TrungNó vẫn là bộ dáng trong trí nhớ của cô, cánh cổng màu bạc, bên trên treo biểu ngữ chào đón học kỳ mới nhiệt liệt hoan nghênh các bạn học mới!

Cổng trường có lắp một màn hình điện tử lớn, thường được dùng để thông báo hoặc những việc quan trọngNó được treo ở vị trí bắt mắt nhất để học sinh nào đến trường cũng có thể nhìn thấy được

Từ cổng trường đi vào là hai cây liễu lớn đón gióTrước kia thầy cô có nói cây liễu có ý "Lưu", vì thế hai cái cây này mang ý nghĩa hy vọng vài năm sau các bạn học sẽ đều lưu luyến trường cũ

Bối Dao một tay cầm ô, trên người đeo cặp sách, một tay khác cầm vali quần áo khá nặng

Vốn dĩ Triệu Chi Lan ở nhà trông Bối Quân, Bối Lập Tài muốn đưa Bối Dao điBối Dao cự tuyệt: "Mỗi năm vào lúc báo danh con đều sẽ tự mình đi, hai người yên tâm không có vấn đề gì đâuHuống chi Bùi Xuyên cũng đi với con, cha đi thì cậu ấy sẽ không được tự nhiên"

Cuối cùng Bối Lập Tài cũng từ bỏChính là không ai ngờ tới chỉ có mình cô đi nhập học những năm cao trung này

Thật ra nghe nói Phương Mẫn Quân cũng thi đậu Lục Trung, chẳng qua Bối Dao không gặp cô ấyHoa Đình thi đậu Nhất Trung, mà Trần Hổ sớm sau khi học xong sơ tam đã nghỉ học để học nghềTrưởng thành có đôi khi thực tàn nhẫn, việc đầu tiên nó dạy cho bọn nhỏ chính là ly biệt

Bối Dao cố hết sức vác vali quần áo của mình đi báo danhMấy năm học cấp ba này cô đều chỉ có thể trọ ở trường, vì trường quá xa nhàCũng may Lục Trung quản lý dễ dãi nhất trong ba trường hàng đầu, cũng không có quy định hạn chế học sinh ở nội trú thời gian ra ngoài

Chủ nhiệm mới họ Lý, gọi là Lý Phương QuầnCô năm nay tầm ba mươi tuổi, tóc dài buộc cao cao, áo sơ mi xắn đến khuỷu tay, cả người có vẻ thập phần giỏi giang

Lúc Bối Dao đi báo danh, Lý Phương Quần lập tức kinh ngạc vì sắc đẹp của bạn học mới nàyCô nghĩ thầm Lục Trung bọn họ năm nay thực hành giáo dục tự do, không phân lớp thực nghiệm và lớp bình thường nên học sinh cũng được phân chia hỗn loạnThiếu nữ thanh thuần động lòng người này là nữ sinh đẹp nhất mà Lý Phương Quần đã thấy, dựa theo kinh nghiệm của cô thì loại học sinh này đều có thành tích đội sổ

Cô Lý lấy danh sách ra hỏi: "Tên em là gì?"

"Bối Dao"

"" Cô Lý nhìn tên Bối Dao trong danh sách lớp đứng số hai, trong lòng lại cảm thán xem ra kinh nghiệm cũng không tin được

Cô Lý nói: "Xin chào bạn học Bối Dao, em muốn trọ trong trường hay ngoại trú?"

Sau khi làm xong thủ tục, Bối Dao tới phòng 65Lúc này trên người cô đã thấm một tầng mồ hôi mỏngNăm nay học sinh mới khá xui xẻo, phòng ngủ tận trên tầng 6, còn theo trí nhớ của cô thì trước đây cô ở tầng ba

Ký túc xá của trường có chỗ dở nhất đó là vì tránh quy định lắp phải lắp thang máy cho tòa nhà từ tầng trở lên nên nhà trường để tầng thành tầng phụThế cho nên trên danh nghĩa là tầng nhưng thực tế lại là tầng Bối Dao thật ra cũng chẳng để ý đến chuyện này, bởi vì chính cô cũng muốn chủ động rèn luyện thân thể

Nhà cô xa nên đến hơi muộn, lúc vào phòng thì phát hiện ba người bạn cùng phòng đã đến rồi

Một nữ sinh ở tầng trên oán giận nói: "Nhà trường làm cái gì không biết nữaKhông phải nói năm nay sẽ ở nhà mới sao? Kết quả vẫn ở nhà cũ thì không nói, đã thế còn bị phân tới tầng "

Nữ sinh ở giường dưới hơi béo, tên là Trần Phỉ Phỉ nói: "Dương Gia, cậu cũng đừng oán giận nữa, sáng sớm đã ầm ĩ rồi"

"Làm sao? Còn không cho phép mình phun tào một chút sao?"

Nữ sinh thứ ba trong phòng ngủ là Ngô MạtNgô Mạt liếc nhìn Trần Phỉ Phỉ một cái ý bảo đừng cãi cọ với Dương gia nữaTrần Phỉ Phỉ không phục mà phồng quai hàm, không định từ bỏ, vừa định há miệng nói gì đó, vừa lúc này nhìn thấy Bối Dao ở cửa muốn đi vào

Thiếu nữ 5 tuổi, trên trán có một tầng mồ hôi mỏng đang nhìn cô ta cười nói: "Chào mọi người, mình là Bối Dao"

Trong chớp mắt Trần Phỉ Phỉ thấy hoa mắt chóng mặt, cũng quên mất mình đang cãi nhau với Dương Gia về cái gìĐôi mắt cô sáng lên nói: "Xin chào!"

Hai nữ sinh khác trong phòng ngủ cũng nhìn Bối Dao bằng ánh mắt kinh ngạc

Ngô Mạt cơ hồ là buột miệng thốt lên: "Cậu lớn lên thật xinh đẹp" Giống hệt hoa sơn chi nở sau cơn mưa mùa hạ,như tiểu tiên nữ bước ra từ trong rừng rậm

Tiểu tiên nữ cong đôi mắt hạnh nói: "Cảm ơn, cậu cũng thật xinh đẹp"

Tuy Ngô Mạt lớn lên không tệ lắm nhưng giờ phút này nghe Bối Dao khen thì không hiểu sao lại có loại xúc động đỏ mặt

Ngoài dự đoán của mọi người là Bối Dao đến, cuộc chiến tranh đầy khói thuốc súng không còn nữa

Chỉ còn lại một cái giường nên Bối Dao sắp xếp đồ xuống đó

Học sinh năm nhất cao trung bận rộn hơn trong tưởng tượng của cô nhiềuNhất, Tam, Lục Trung có quan hệ cạnh tranh nên cho dù Lục Trung quản lý có chút lỏng lẻo thì một tháng cũng chỉ có một lần được nghỉ hai ngày liên tiếpCòn mỗi tuần bọn họ chỉ được nghỉ duy nhất chủ nhậtVào ngày này học sinh thường ở lại trường luôn chứ không về nhà, hoặc bọn họ có thể dùng nó để tùy ý ra ngoài đi dạo

Đây là năm đầu tiên Bối Dao không học cùng Bùi Xuyên

Ban đầu cô có chút không quenThiếu niên luôn lạnh mặt kia đã dùng một phương thức khiến người ta căm hận mà rời khỏi cuộc sống của côHiện nay bên cạnh cô đều là những cô gái lúc nào cũng ríu rít, vui sướng lại đáng yêu, không có ai hơi tí liền không cao hứng, yêu cầu cô phải tốn tâm tư đi dỗ dành

Bối Dao muốn xin lỗi bản thân trong tương laiTâm nguyện của cô không có cách nào hoàn thành đượcBùi Xuyên trưởng thành, cô không có quyền đi can thiệp vào cuộc đời của anh

Huống chi, sau khi lên cao trung, thân thể cô từ từ nảy nở, còn ký ức mỗi năm lại chậm chạp xuất hiện lại không thấy xuất hiện nữa

Bối Dao lớn mật đoán rằng có lẽ ký ức của cô dừng lại ở năm ba cao trung thôi, sau đó quỹ đạo cuộc đời cô đã thay đổi

Tháng đầu tiên sau khai giảng, trên diễn đàn của trường có một bài viết xuất hiện trên cùng, vô cùng nổi bật

Bài viết đó tên là 【Tiểu học muội năm nhất, giá trị nhan sắc nghịch thiên】Sau đó là ảnh Bối Dao tập thể dục buổi sáng

Nắng sớm từ trên chiếu xuống lúc trời còn chưa sáng rõ, Bối Dao còn chưa tỉnh ngủCô chỉ theo tiết tấu nhạc mà giãn gân cốt, khuôn mặt buồn ngủ đẹp không gì sánh được

Bài viết vừa ra thì Bối Dao liền nổi danhCô lập tức thay thế một học tỷ cao nhị trở thành hoa hậu giảng đường mới của Lục Trung

Hoa hậu giảng đường cũ của Lục Trung vốn là Vạn Tiêm NgảiĐã từng có người gọi cô ta bằng cái tên "Vạn người mê"Vạn Tiêm Ngải được hâm mộ hơn một năm, kết quả lại bị một học sinh mới vào trường để mặt mộc khi chụp ảnh lấy mất danh hiệu khiến cô ta tức giận không nhẹ nhưng cũng chẳng làm được gì

Bức ảnh kia quá đẹp, như có tiên khí, Vạn Tiêm Ngải không tin có người có khí chất và nhan sắc như thếCô ta nghĩ thầm học sinh mới kia thật thủ đoạn, bức ảnh kia khẳng định đã được Photoshop qua đi?

Vào năm nhất cao trung này, nhân duyên của Bối Dao cực kỳ tốt

Tuy cô không quá hướng ngoại nhưng tính cách lại ôn nhu, hơn nữa thành cũng tích tốt, vì thế tất cả mọi người đều thích tìm cô nhờ giải quyết vấn đề

Bối Dao cũng không giấu gì cho mình mà nghiêm túc giảng bài cho các bạn họcKhông chỉ nam sinh trong lớp thích cô mà nữ sinh cũng đều thích cô

Người đứng đầu lớp cô chính là một nam sinh hơi lùn nhưng bộ dạng cũng không tồi, Bối Dao thành tích đứng thứ hai

Cuộc sống cao trung bận rộnNăm đầu tiên trôi qua khiến cô có cảm giác không chân thậtMỗi tháng cô đều về nhà, nhưng chưa từng gặp Bùi Xuyên

Tất cả mọi người đều nói Bùi Xuyên không hề về nhà

Tiểu khu ngày xưa náo nhiệt bao nhiêu giờ lại vô cùng lạnh lẽoChú Bùi cưới vợ mới, tên là Tào LịBối Dao thật ra đã gặp em kế kia của Bùi XuyênCô ta lớn lên cũng rất thanh tú, nhưng dáng dấp vô cùng gầy, yếu ớt như không thể đứng ngoài gióTên cô ta là Bạch Ngọc Đồng

Lần đầu tiên cô nhìn thấy Bạch Ngọc Đồng là vào kỳ nghỉ đôngLúc đó cô ta kéo tay mẹ mình, cười khanh khách mà chơi đùaHai mẹ con nhìn thấy Triệu Chi Lan và Bối Dao đi tới thì đều ngẩn người ra, ánh mắt dán lên người Bối Dao

Bọn họ đều không nghĩ rằng một tiểu khu cũ kỹ thế này lại có một thiếu nữ xinh đẹp động lòng người đến thế

Cuối cùng Triệu Chi Lan là người chào hỏi trước: "Chào Tào Lị, tiểu Đồng, đây là con gái tôi, Bối Dao"

Tào Lị vội vàng nói: "Là Dao Dao sao? Sớm đã nghe mọi người nhắc đến cháu, lớn lên xinh đẹp, thành tích còn tốt nữa" Sau đó bà ta giả vờ dùng tay chọc lên trán của Bạch Ngọc Đồng mà răn dạy, "Nếu con có thể xuất sắc như Dao Dao thì mẹ đã bớt lo rồi"

Trong lòng Bạch Ngọc Đồng không thoải mái, nhưng trên mặt lại cười chào Bối Dao

Bối Dao gật đầu với cô ta nói: "Xin chào"

Bối Dao biết thái độ của mình hơi lãnh đạm nhưng cứ nghĩ tới Bùi Xuyên mười mấy tuổi đã không có nhà để về thì cô lại khó mà nhiệt tình với hai mẹ con nhà này được

Cho dù Bùi Xuyên hư, nhưng bọn họ rốt cuộc cũng cùng nhau lớn lênCơn tức giận Bùi Xuyên gây ra cho cô lúc mới lên cao trung cũng dần mờ nhạt đi

Kỳ thi học kỳ cao nhất dần đến mà Bối Dao vẫn không nhìn thấy Bùi XuyênCô không biết anh trưởng thành như thế nào, có bị đói không, có phải anh cao hơn nhiều, có phải hay không vẫn không vui như cũ

Thi học kỳ cao nhất được tổ chức chung giữa các trườngVì thế thành tích chung của ba trường Nhất, Tam và Lục Trung đều sẽ được xếp hạng thống nhất trên cùng một bảngLúc phát thành tích, trường học sẽ đăng bảng vàng

Lúc này Bối Dao nhớ tới cái gì đó nên vội chạy xuống dưới lầuTrần Phỉ Phỉ kinh ngạc gọi theo: "Dao Dao, từ từ chờ tớ với!"

Trong danh sách bảng vàng rất dài đó, ánh mắt đầu tiên của Bối Dao nhìn vào cái tên trên cùng

"Trương Thử" Cô thấp giọng nói, "Sao có thể chứ?"

Bối Dao kiên nhẫn xem tiếp, kết quả là trong người đứng đầu không hề có hai chữ Bùi Xuyên

Trần Phỉ Phỉ nói: "Dao Dao, cậu đang nhìn cái gì vậy?"

"Trước kia tớ có một người bạn, thành tích tốt cực kỳ, sau đó cậu ấy đi học ở Tam TrungTớ muốn nhìn xem có tên cậu ấy ở đây không"

"Vậy cậu nói tên cậu ấy để tớ cùng nhau tìm với cậu?"

Bối Dao ngẩn người, sau đó nhẹ giọng nói: "Bùi Xuyên"

Kết quả là hai cô gái tìm một lần lại một lần, đều không thấy tên Bùi Xuyên

Trần Phỉ Phỉ nói: "Có thể là thành tích sơ trung của cậu ấy tốt nhưng lên cao trung không thích ứng được, thành tích trượt xuống cũng nên"

"Không thể nào" Bối Dao khẳng định, "Cậu ấy cực kỳ thông minh, lúc học sơ trung đã làm đề cao trung rồi, còn có thể được điểm tuyệt đối cơ"

"Trâu bò vậy sao" Trần Phỉ Phỉ theo bản năng cảm thán một chút, sau đó đột nhiên biểu tình có chút cổ quái mà nhíu mày, "Cậu vừa nói bạn cậu tên gì? Học ở trường nào?"

"Bùi Xuyên, Tam Trung"

Trần Phỉ Phỉ: ""

Cô nàng kéo Bối Dao đến một góc, dùng biểu tình phức tạp mà lấy di động của mình raĐó là một cái máy cảm ứng, cô nàng lướt lướt màn hình một lúc rồi nói với Bối Dao, "Cậu chuẩn bị tinh thần một chút nhé, Bùi Xuyên mà cậu nói có phải người này không?"

Bối Dao cúi đầu, vừa thấy bức hình thì cũng ngây ngẩn cả người

Ảnh chụp là mùa hè năm nay, cách đó không lâuBùi Xuyên đang dựa trên giá bóng rổ, trên người là đồng phục bóng rổ màu đỏ rực, trên ngực là số 5 màu đen

Anh đã cao hơn nhiều, cũng hoàn toàn thay đổi

Đám thiếu niên bên người anh đều mặc quần đùi, duy chỉ có mình anh là mặc quần thể thao dàiDưới ánh nắng tháng bảy, khuôn mặt thanh tú ngày xưa của anh trở nên sắc bén, khóe miệng là một nụ cười lười biếng, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc

Mọi thứ đều thay đổi

Trước kia anh không cười, lúc tức giận phải có người dỗ mới vui vẻNhưng thiếu niên này lại đang nở nụ cười sắc bén, Bối Dao gần như không nhận ra người này

Bối Dao cầm di động, sau một lúc lâu vẫn thất thần

Trần Phỉ Phỉ nói: "Không phải chứ? Bạn cậu đúng là cậu ta sao? Vậy cậu có biết cậu ta là ai không? Chính là lão đại của Tam Trung mà không ai dám chọcCậu ta gần như không hề đi học, cả ngày ở một chỗ với đám người thành tích bất hảo trong lớpNghe nói cậu ta còn quen xã hội đen, hút thuốc đánh nhau gì đó đều đủ hết, tóm lại thực đáng sợ"

Bối Dao giật mình ngạc nhiên

Trần Phỉ Phỉ tiếp tục nói: "Cậu ta còn rất có tiền, nghe nói tháng trước cậu ta lái một chiếc xe S35chạy băng băng, giá hơn vạn đóTrên diễn đàn mọi người đều đoán cậu ta lấy tiền đâu ra, chắc không phải phạm tội" Lúc này Trần Phỉ Phỉ mới nhớ tới người này rốt cuộc cũng là bạn của Bối Dao, lại thấy sắc mặt cô không tốt nên không tiếp tục nói các tin tức còn mang tính kích thích hơn

Bối Dao mím môi: "Cậu có thể đem mấy bài kiểu này gửi cho mình không?"

"Có thể nhưng cậu mau lưu lại đi, mình sợ sẽ bị xóa đó"

"Đã biết, cảm ơn cậu, Phỉ Phỉ"

"Khách sáo gì chứ, bạn bè mà nói cái này làm gì"

Đến buổi tối hôm đó, Bối Dao rửa mặt xong lên giường nghỉ ngơi mới lấy di động của mình raCái di động này vẫn là cái cũ năm ngoái Triệu Chi Lan mua cho côNó đã không còn là mốt nữa rồi, tín hiệu mạng của trường cũng không tốt nên Bối Dao vất vả lắm mới lên mạng để vào đọc mấy tin trên QQ mà Trần Phỉ Phỉ gửi cho mình đượcSau một hồi, cuối cùng trên màn hình nhảy ra dòng chữ "Thực xin lỗi, bài đăng này đã bị xóa"

Lời nhắc nhở của Trần Phỉ Phỉ bảo cô lưu lại nhảy lên trong đầuBối Dao cuộn tròn trong ổ chăn, nhẹ nhàng cong môiTừ nhỏ đến lớn có một điều vẫn không thay đổi ở anh, đó chính là chẳng ai chọc được anh hết

Trong lòng cô có chút áy náy, thậm chí muốn nói xin lỗi với bản thân trong tương laiBùi Xuyên năm tuổi này vẫn là trở nên hư đốn như vậy

Cô nỗ lực trở thành một cô gái ấm áp, nhưng anh lại trưởng thành dã man, trở thành một tên trứng thối ai nhắc đến cũng hoảng sợ

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc