Nàng cố tình không để ý tới Bạch Tiểu Thuần. Nhưng sau khi trầm mặc một hồi, nàng vẫn giơ tay phải vung lên. Cửa lớn của động phủ mở ra.
Bạch Tiểu Thuần đi nhanh vào. Thời điểm nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi, hắn nhìn thấy được đã không còn là gương mặt lạnh lùng trước đó, mà là hình dáng mang theo dáng vẻ tươi cười, trong mắt lộ ra u quang, quen thuộc trong ký ức của hắn.
- Tiểu ca ca muộn thế này tìm đến người ta, chẳng lẽ là muốn ở chỗ này lưu lại một đêm hay sao?
Công Tôn Uyển Nhi cười một cách tự nhiên. U quang trong mắt nàng càng tăng lên. Thậm chí nàng còn vươn đầu lưỡi ra, liếm môi một cái.
- Còn có thể ở lại một đêm?
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên. Hắn vội vàng hít một hơi thật sâu, thầm than một tiếng. Nếu thật sự không phải có chuyện cần nhờ Công Tôn Uyển Nhi hỗ trợ, hắn tuyệt đối sẽ không đến tìm nữ tử này.
Không đợi nàng nói hết lời, hắn bỗng nhiên biến sắc, thân thể bỗng nhiên lui về phía sau. Gần như ở trong chớp mắt khi hắn lui ra phía sau, Công Tôn Uyển Nhi cười duyên lên tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


