- Bạch Tiểu Thuần, ngươi nhanh hơn một bước, lại như thế nào!
Thông Thiên đạo nhân nhỏ giọng nói, tay phải vung lên, áo bào đen bao phủ ở trên thân thể. Áo bào đen này thậm chí còn muốn che đi phần đầu của hắn, khiến cho hắn thoạt nhìn, đã thành người mặc áo đen.
- Ta rất thích tiếng nỉ non đến từ mẹ Vĩnh Hằng lúc thăng cấp Thiên Tôn. Bởi vì điều này nói cho tất cả người quen biết ta... biết ta… đã trở về!
Giọng điệu khàn khàn của Thông Thiên đạo nhân dừng lại. Hắn thu hồi ánh mắt nhìn về phía Thánh Hoàng Thành. Hắn xoay người lắc một cái, biến mất ở trong bóng tối.
Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần bên trong Thánh Hoàng Thành cũng thu hồi ánh mắt lạnh như băng.
- Nếu không chết, như vậy sau đó lại giết một lần nữa là được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)