Trong tiếng nổ lớn, chỉ thấy dưới một quyền của Quảng Mục Thiên Tôn, thân thể Bạch Tiểu Thuần động cũng không động một cái. Chỉ là những áo giáp trên thân thể hắn, từng tầng vỡ nát, không ngừng nổ tung ra. Nhưng hắn lại lông tóc không tổn hao gì, khóe miệng hoàn toàn không có chút máu tươi.
Ngược lại là Quảng Mục Thiên Tôn, đại hán giống như tháp sắt vậy, rốt cuộc kêu lên một tiếng rên rỉ. Hắn chỉ cảm thấy mình giống như đánh một quyền vào trên núi đá kiên cố không gì phá vỡ nổi. Một lực phản chấn không có cách nào hình dung, dời núi lấp biển hiện lên. Tay phải cũng muốn tan vỡ. Thân thể hắn lảo đảo lùi lại mấy bước sau, khóe miệng cũng tràn ra máu tươi. Ngũ tạng lục phủ mãnh liệt cuồn trào. Hơi thở dồn dập. Mắt hắn trợn trừng, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, giống như nhìn thấy quỷ.
- Làm sao có thể!
- Ngươi vừa thăng cấp Thiên Tôn, cho dù thân thể cường hãn, cũng tuyệt đối không thể chịu được một đòn như vậy của ta!
- Trên người ngươi, có chí bảo phòng hộ!
Tâm thần Quảng Mục Thiên Tôn chấn động, đáng tiếc thần thức của hắn không có cách nào rời khỏi thân thể, không nhìn ra mánh khóe. Lúc này hắn chỉ có thể dựa vào cảm giác để phán đoán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)