Hắn không biết giọng nói này đang nói cái gì, chỉ là theo bản năng cảm thấy rất an toàn, rất ỷ lại, giống như mẫu thân. Hắn quên đi tất cả, hình như thật sự trở thành cây bồ công anh, chậm rãi nhẹ nhàng tung bay ở trong hư vô tối tăm.
Không biết qua bao lâu, dường như là một năm, lại có lẽ là một trăm năm, một vạn năm... Ở bên trong hư vô này, dường như không có khái niệm thời gian. Cho đến có một ngày, hắn dường như cuối cùng đã nghe rõ được âm thanh này.
- Hài tử của ta, nói cho ta biết, tên của ngươi...
- Ta là... Bạch Tiểu Thuần!
Trong chớp mắt khi giọng nói của Bạch Tiểu Thuần từ trong miệng hắn truyền ra, hình như mỗi một lời nói liền hóa thành sấm trời nổ vang. Hư vô tan vỡ. Chỗ thế giới này của hắn chia năm xẻ bảy. Ở trong sự vỡ nát diệt vong, Bạch Tiểu Thuần tỉnh lại. Hắn đã thức tỉnh ở bên trong cây bồ công anh, cũng thức tỉnh ở bên trong phúc địa Thánh Hoàng Triều.
Ở chớp mắt khi đôi mắt hắn mở mắt ra, tất cả ký ức đều hiện lên ở trước mắt hắn. Trong cơ thể hắn, đã xuất hiện thêm một hạt giống... giống như hạt giống của cây bồ công anh vậy...!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


