Quyền quý khắp trong triều mỗi một người đều kinh ngạc la lên thất thanh. Trong lòng ba vị Thiên Tôn Trần Tô đều tức giận tràn ngập, càng có một cảm giác vô cùng mệt mỏi.
Một năm nay, chuyện thật sự xảy ra liên tiếp, khiến cho trong lòng bọn họ cũng thấy bất đắc dĩ. Nhất là khi ba người bọn họ nhận thấy được, tất cả những điều này cũng đều là do con rùa đen nhỏ làm, bất đắc dĩ trong lòng càng mãnh liệt hơn.
- Đây là do con rùa Vĩnh Hằng đáng chết kia. Nó thế nào lại nhìn chăm chăm vào thánh liên của chúng ta! Ngươi nói ngươi ăn cái gì cũng được, đừng có luôn luôn nhìn chằm chằm vào ăn hoa sen chứ? Những con Thiên Long Ngư đó tại sao ngươi không đi ăn!
- Nó ăn hạt sen thì cũng thôi, lại còn ăn củ sen!
- Đáng chết. Cứ tiếp tục như thế, ta rất lo lắng có một ngày nó sẽ đi ăn hoa sen mất!
Con rùa đen nhỏ này ở trong mắt Thánh Hoàng giống như chí bảo. Bọn họ cũng không tiện đi giáo huấn. Cũng may loại chuyện này liên quan đến căn cơ của Thánh Hoàng Thành. Chuyện này quá lớn. Cho dù Thánh Hoàng lại một lần nữa bế quan, cũng không thể không xuất quan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

