Trong mắt Trần Tô có chút nhiệt tình như lửa, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Cho dù hắn thân là Thiên Tôn, trong nhà cũng không có mấy con Thiên Long Ngư. Dù sao đây cũng là vật cá nhân của Thánh Hoàng. Bình thường cũng cực ít khi đem ra ban thưởng. Toàn bộ Thánh Hoàng Triều, số lượng được ban thưởng ra ngoài, cũng chỉ có mấy trăm con mà thôi.
Mỗi một con đều trân quý không tầm thường. Lưu lại, nói nó là quốc bảo, cũng hoàn toàn không khoa trương. Thậm chí ở Tà Hoàng Triều nơi đó, cũng là cái giá không thể tưởng tượng được. Dù sao máu của Thiên Long Ngư này, là tiên tài tuyệt phẩm dùng để luyện tiên đan.
Hắn không cho rằng Bạch Tiểu Thuần sẽ từ chối. Dù sao đối phương mới tới Thánh Hoàng Triều, sẽ không thể không khôn ngoan, vì một con cá, đắc tội với mình thân là Thiên Tôn.
- Cái đó... Trần đạo hữu ngươi tới muộn rồi. Con cá kia, bị ta ăn rồi.
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, nhìn Trần Tô nói.
Nghe được Bạch Tiểu Thuần nói vậy, Trần Tô sửng sốt. Sau khi kịp phản ứng, tròng mắt hắn cũng trừng lên, giống như không xác định được, lại hỏi một câu.
- Ngươi nói... ăn?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

