Hắn không giống với Bạch Tiểu Thuần. Giống như lúc ở trong huyện thành nhỏ, Bạch Tiểu Thuần từ đầu tới cuối, đều không làm quen với bất kỳ người nào. Tuy rằng khi đó, bởi vì Bạch Tiểu Thuần tinh thần sa sút. Nhưng Cự Quỷ Vương đến không bao lâu, gần như đều biết cả. Từ điểm này cũng có thể nhìn ra bản lĩnh của Cự Quỷ Vương ở phương diện này. Ngay cả Hứa Bảo Tài cũng phải cam bái hạ phong.
Giờ khắc này, Cự Quỷ Vương cũng có quyết định này. Hắn chuẩn bị trước khi đi Thần La Châu, cố gắng hết sức để tìm hiểu một ít tin tức.
Rất nhanh, ánh trăng chiếu xuống. Bạch Tiểu Thuần ngồi ở trong sân, từ trong nhập định mở mắt ra. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhìn ở kiến trúc xa lạ bốn phía xung quanh. Hắn biết, mình ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, cho đến lúc này, mới chân chính tính là bước ra bước đầu tiên.
Trong sự xúc động, trong đầu Bạch Tiểu Thuần không tự chủ được nhớ tới từng khuôn mặt quen thuộc.
- Lý thúc... Thiết Đản... Linh Khê lão tổ...
- Tống Quân Uyển... Hồng Trần Nữ...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


