Niệm Tư Huyền sau khi dâng hương ở Phật đường thì thong thả ngang qua hoa viên hồi cung. Cảnh sắc tháng ba tươi đẹp, những mầm non xanh mướt bao phủ từng nhành cây khô khốc qua đông tàn. Dưới tán đào đang ươm nụ, Niệm Tư Huyền chợt thấy một hài tử khoảng chừng chín mười tuổi đang nhặt nhạnh nụ hoa rụng rơi.
Niệm Tư Huyền lại gần, hài tử khoác y phục thêu kỳ lân, tuy rằng bề ngoài đã cũ nhưng cũng có thể nhìn ra được chất liệu vô cùng đắt đỏ. Niệm Tư Huyền cau mày, viên ngọc bội xanh thẫm treo trên thắt lưng đứa trẻ này đã chứng minh được thân phận, nàng nhẹ giọng:
- Thập tứ Hoàng tử! Cung nữ của người đâu?
Hạ Lan Bác Văn hốt hoảng buông mớ hoa rụng trên tay ra, hơi lùi lại:
- Nương nương...không phải...ngươi là...là ai?
Niệm Tư Huyền nhìn quanh, Hạ Lan Bác Văn lang thang ở hoa viên chỉ có một mình, quần áo trên người bị bôi bẩn, vẻ mặt lén lút như vậy thật không giống với một Hoàng tử. Nàng nắm lấy tay tiểu hài tử dẫn vào lương đình:
- Tố Đan, em đem một ít điểm tâm lại đây!
Hạ Lan Bác Văn nghe đến điểm tâm thì đôi mắt sáng lên, Niệm Tư Huyền tự mình giới thiệu:
- Ta là người của Hy Hòa cung, điện hạ sáng sớm không ngủ sao đã đến nơi này? Kẻ dưới còn không đem theo!
Hạ La Bác Văn lắc đầu, ấp úng:
- Bọn họ không chịu đi theo ta! Bọn họ nói ta không phải là một Hoàng tử!
Hòa phi bị tội mưu phản mà xử tử, tương lai của Hạ Lan Bác Văn coi như cũng không còn. Thiên Thụy Đế nương tình để đứa trẻ này được sống, nhưng thâm cung phủng cao đạp thấp, Hạ Lan Bác Văn có lẽ cũng đã bị đày đọa rất nhiều.
Điểm tâm được đem đến, Hạ Lan Bác Văn ngấu nghiến ăn hết miếng này đến miếng khác. Niệm Tư Huyền thở dài, nàng để Tố Đan gói phần còn lại cho đứa trẻ đem về. Bản thân sau đó liền vội vã hồi cung.
Du phi cũng đã dậy, nàng ta đang dùng bữa sáng, Thiên Thụy Đế lúc này cũng đang ở trong phòng. Thấy Niệm Tư Huyền đứng bên ngoài, Du phi vui vẻ vẫy tay nàng:
- Ninh nhi vào đây!
Niệm Tư Huyền quy củ hành lễ, khiêm nhường đứng cạnh Phương ma ma:
- Chất nữ lúc nãy đã dâng kinh hướng Phật, ngang qua hoa viên thấy mấy nhành đào ướm nụ tươi đẹp liền tự ý mang về!
Phương ma ma chọn một bình sứ xanh ngọc cắm nhành đào hoa phấn hồng, Thiên Thụy Đế nhìn qua một cái thì gật đầu hài lòng. Niệm Tư Huyền vừa định lui đi, lại nghe Du phi nương nương dường như vô tình mà nói:
- Mấy hôm trước thần thiếp trông thấy nhị hoàng tử ở Phật đường...
Thiên Thụy Đế sắc mặt không đổi, qua loa lau tay bằng khăn lụa:
- Nàng không cần phải nói giúp cho nó, vừa rồi nó cùng cung nữ kia còn khiến nàng kinh sợ!
Phương ma ma lén nhìn Du phi, gương mặt bà nhăn lại, Du phi nương nương hiểu ý, cũng không nhắc đến nữa. Thiên Thụy Đế tâm trạng không mấy tốt hạ lệnh ngự giá thượng triều.
Du phi sau khi tiễn chân Hoàng đế cũng chán nản ngồi bên tháp dài:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)