Hạ Lan Lăng Quân hồi phủ chưa được một ngày đã thấy ngự tiền Tổng quản từ Sở cung đem theo xe ngựa đi đến. Hạ Lan Lăng Quân mím môi, buổi sáng hắn không lên triều, buổi chiều Thiên Thụy Đế liền có động tĩnh.
Hạ Lan Lăng Quân chậm rãi đổi y phục, Tạ Phong một bên giúp hắn chuẩn bị ngọc bội, Hạ Lan Lăng Quân thở dài:
- Nàng ấy thế nào rồi?
Tạ Phong một chân quỳ trước Hạ Lan Lăng Quân, tay nhẹ nhàng đeo ngọc bội cùng túi thơm lên thắt lưng chủ nhân:
- Thuần Hi Công chúa đã tỉnh, thần trí tuy rằng có chút sợ hãi, nhưng cũng không đáng kể, vẫn như cũ dùng canh an thần mà điện hạ kê đơn!
- Hồi cung giữa đêm sao?
Trời đổ về chiều, ánh nắng vẫn không kém đi gắt gao cùng oi bức. Tường đỏ Sở cung bị không khí mùa hạ hun nóng tưởng như đang phừng phừng cháy.
Hạ Lan Lăng Quân đến Sở cung khi mặt trời đã sắp lặn, hắn hít một hơi sâu, nhìn lại Tạ Phong rồi cô độc tiến vào Ngự Thư phòng. Bên trong mơ hồ một cỗ mát mẻ, Hạ Lan Lăng Quân cảm nhận chút thoải mái nhất thời từ tám vạc băng bồ to lớn chênh vênh bốn góc tường.
- Nhi thần tham kiến phụ hoàng!
Thiên Thụy Đế khuất lấp sau màn trướng lăng la mỏng, làn gió dịu nhẹ từ hai quạt đồng được đới đao thị vệ cẩn thận phe phất. Hạ Lan Lăng Quân cau nhẹ hàng mày, phụ hoàng hắn hiện tại giữa ban ngày còn sợ bị chính nhi tử ám sát đến nỗi phải cử hai tên hộ pháp đứng cạnh bên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)