Trịnh Như Bình vừa bước qua khỏi bình phong đã thấy Trịnh Mẫn Doanh một thân bạch y thướt tha ngồi đó. Trịnh Mẫn Doanh thường ngày chỉ thích những màu sắc rực rỡ, tuyệt sẽ không chọn loại y phục nhạt nhòa điềm đạm. Trịnh Như Bình khuôn miệng giãn ra thành một nụ cười, trong đầu lại nghĩ chỉ một lần bị đuổi về nhà mẹ này thực sự đã triệt để phá hủy dáng vẻ kiêu ngạo của Trịnh Mẫn Doanh.
Trịnh Mẫn Doanh nâng tách sứ trong tay, trời cũng vừa chập choạng tối. Bên ngoài viện tử Trịnh Như Bình đèn lồng đỏ chiếu sáng một khoảng âm u.
Đợi chờ hạ nhân dâng trà lui đi, Trịnh Mẫn Doanh mới bắt đầu mở lời:
- Muội muội xem chừng sức khỏe không tốt?
Trịnh Như Bình cau nhẹ hàng mày, có lẽ vừa rồi vì uất ức khóc lóc mà đôi mắt vẫn còn sưng đỏ, Trịnh Như Bình nhìn về hướng khác che giấu biểu tình:
Trịnh Như Bình nâng mắt tỏ ý ngạc nhiên.
Trịnh Mẫn Doanh mím môi:
- Một tì nữ trong phủ có nghe được Kiến Xương Hầu muốn hỏi cưới đại tỉ...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


