Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Niệm Khuynh Thành Chương 1: Con muốn lấy chàng ấy

Cài Đặt

Chương 1: Con muốn lấy chàng ấy

Khi ta tám tuổi, cha đưa ta tham dự cung yến.

Ngày đó, Trịnh Cẩm Lăng mới là một thiếu niên mười một tuổi, là Tiểu thế tử của phủ Trịnh Quốc Công. Trong bữa tiệc có rất nhiều tài tử công tử kinh thành, nhưng ta chỉ thích mỗi chàng ấy.

Chàng ngồi trên ghế với thái độ điềm tĩnh, không kiêu ngạo cũng không xu nịnh. Vẻ anh dũng hiện lên gương mặt của thiếu niên đã thu hút ta. Ngồi bên cạnh cha, ta nhìn chàng ấy đến xuất thần.

Dường như chàng cũng cảm nhận được ánh mắt nhiệt tình của ta, chỉ khẽ liếc nhìn một cái đã khiến ta chìm vào đôi mắt đen láy nhưng bình thản như mặt nước của chàng.

Chỉ một cái nhìn đó, ta đã thầm thích chàng suốt bảy năm.

Tình yêu của tuổi trẻ luôn nồng nhiệt và trong sáng, mơ hồ nhưng không mang bất kỳ mục đích gì khác ngoài việc mong muốn có một tương lai với chàng ấy. May mắn thay, ta sinh ra trong phủ Thừa tướng, có một người cha yêu thương và cưng chiều.

Khi ta nói với cha, cha không phản đối.

“Nhưng tiểu Thế tử có thích con không?”

“Không thích, nhưng con có thể cố gắng!”

Ta rất kiên định nhìn cha.

“Nhưng nếu cậu ấy mãi không thích con thì sao?”

“Thì con cũng muốn lấy chàng ấy.”

Cha chỉ nhìn tôi sâu sắc, không mắng tôi không biết xấu hổ.

Cha nhẹ nhàng xoa đầu tôi, nói: “Nếu con có thể thích cậu ấy đến lúc trưởng thành, cha sẽ cầu xin Hoàng Thượng ban hôn cho con.”

Ta đã đến tuổi cập kê và ta vẫn rất thích Trịnh Cẩm Lăng.

Những năm qua không phải chưa từng có công tử tài giỏi nào bày tỏ tình cảm với ta.

Nhưng ta không tìm thấy cảm giác rung động ở họ như khi nhìn thấy Trịnh Cẩm Lăng.

Cha ta đã giữ lời hứa, sau lễ cập kê của ta đã hẹn gặp Trịnh Quốc Công, sau khi thỏa thuận xong thì vào cung xin ý chỉ của Hoàng Thượng.

Ban đầu, Hoàng Thượng không đồng ý, có lẽ vì e ngại sự liên hôn giữa hai phủ sẽ đe dọa đến hoàng quyền, nên lấy lý do Tướng Quân đang ở biên cương, chuyện hôn sự để sau này bàn tiếp.

Sau đó, Hoàng Hậu tổ chức một buổi thưởng hoa yến trong cung.

Ta vốn là một tài nữ nổi tiếng ở kinh thành, hơn nữa mẫu thân và Hoàng Hậu nương nương là bạn cũ.

Ngồi trên ghế mỹ nhân, bà ấy nắm lấy tay ta, mắt tràn ngập niềm vui, ánh mắt đầy mong đợi.

"Có."

Ta gật đầu, trong đầu hiện lên dáng vẻ lạnh lùng và xa cách của Trịnh Cẩm Lăng.

"Vậy sao? Thật đáng tiếc, ta còn định tranh thủ cho cháu trai ta. Còn hai năm nữa là thằng bé đến tuổi thành niên nhưng bên cạnh vẫn chưa có cô gái nào."

Hoàng Hậu có chút tiếc nuối, có thể thấy bà ấy rất thích ta, thậm chí còn không tự xưng là "bổn cung".

"Uyển Uyển à, cháu trai của ta..."

"Hoàng Hậu nương nương, Trấn Quốc Tướng Quân đã tới."

Hoàng Hậu nương nương còn chưa nói hết, giọng bà ấy đã bị cắt ngang.

"Mau để thằng bé vào! Uyển Uyển, con nhìn xem cháu trai ta thế nào? Muội muội ta mất sớm, ta đã lo lắng nhiều cho hôn sự của cháu ta. Thằng bé rất có chí, trẻ tuổi đã trở thành Trấn Quốc Đại Tướng Quân, nhưng bên cạnh không có cô gái nào, không biết sau này hôn sự sẽ ra sao."

Hoàng hậu nương nương vui mừng ra mặt, phất tay ra hiệu cho cung nữ, rồi lại quay sang tiếp tục dông dài với ta.

Ta ngẩn người, Trấn Quốc Đại Tướng Quân?

Ta vừa định mở miệng nói chuyện thì bị một giọng nói lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ, ta quay phắt lại thì thấy chàng thiếu niên mà ta ngày đêm mong nhớ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc