Cũng phải thôi, túi xách đều bị cháy sạch trong vụ tai nạn rồi, bao gồm cả giấy tờ tùy thân.
Cô thử vươn tay kéo ngăn kéo đầu giường ra, quả nhiên tìm được một chiếc điện thoại vỡ màn hình từ bên trong.
Màn hình vỡ hơn nửa, để trong ngăn kéo một đêm, chẳng biết là máy đã hồi phục hay thế nào mà Tống Đàn lần mò một hồi cũng bật nguồn thành công.
Cô mở giao diện lên, phát hiện ở góc trên bên phải của ứng dụng màu xanh lá, thông báo tin nhắn đỏ chót 99+ vô cùng chói mắt.
Lại còn có một ứng dụng màu xanh dương cũng đang phát ra tiếng chuông DingTalk đáng sợ.
Khiến cô lập tức sinh ra cảm giác bài xích.
Giác quan thứ sáu của người tu chân có thể giúp họ tránh được rất nhiều chuyện xui xẻo, Tống Đàn thầm nghĩ: Tin tức này nhất định chẳng phải chuyện tốt lành gì! Tốt nhất là không xem!
Việc cấp bách trước mắt là cô cứ nghịch điện thoại thêm chút nữa đã, hơn 100 năm rồi chưa nhìn thấy, không thể chờ đợi thêm được nữa.
Thế là ngón tay cô trượt xuống dưới, vô tình mở ra một ứng dụng có biểu tượng giống như nốt nhạc.
"Tiktok, mở ra cuộc sống tươi đẹp!"
Tống Đàn: ...
Mở cũng mở rồi, mình chỉ xem một chút thôi...
Xem một cái, lại xem thêm một cái nữa!
Lướt video ngắn đúng là vui thật đấy!
Hóa ra cuộc sống vốn có của mình lại thú vị đến thế!
Tống Đàn cũng muốn chơi!
Thế giới này thú vị thật, nếu như có thể cứ vui vẻ mãi thế này thì không tu tiên... Không, tu tiên muộn một chút cũng chẳng sao.
Dù sao bây giờ xung quanh cũng không có linh khí, tu luyện chỉ tốn công gấp đôi mà kết quả được một nửa, không đáng.
Người tu chân Tống Đàn thầm cân nhắc quyết định của mình trong lòng, cảm thấy đây không phải là cái gọi là "bệnh trì hoãn" thường nghe thấy trong ký ức, mà là giác quan thứ sáu huyền diệu của người tu chân.
Tóm lại, cô bấm ngón tay tính toán, bây giờ chính là ngày lành tháng tốt để nghịch điện thoại!
Mỗi tội màn hình này vỡ hơi nặng...
Ngay sau đó, trên điện thoại bỗng hiện lên cuộc gọi đến...
"Tống Đàn! PPT bảo cô làm tối qua đâu rồi! Tại sao cả buổi sáng nay vẫn chưa gửi cho tôi hả?"
Tống Đàn: ...
PPT là cái gì?
Cô hồi tưởng lại ký ức trong đầu, phát hiện kiếp trước bản thân chính vì sếp đột nhiên đòi một cái PPT nên mới vội vội vàng vàng bắt xe tới công ty.
Ai ngờ xe vừa lên cầu Ninh Hải thì gặp phải tai nạn liên hoàn.
"Còn nữa, sáng nay tại sao cô không đi làm! Nghỉ làm không phép một ngày phạt 2 triệu! Trước 2 giờ chiều còn chưa tới thì phạt gấp đôi! Còn có lần sau là đuổi việc thẳng tay!"
Một tháng lương của cô được mấy đồng bạc chứ?
Tống Đàn nhớ lại những nhiệm vụ làm thêm giờ vô tận ở công ty ngày trước, mong muốn cuộn trào sâu tận đáy lòng càng lúc càng trỗi dậy mãnh liệt...
[Mình muốn về quê.]
[Mình muốn ở bên bố mẹ và em trai.]
[Mình không muốn đi làm.]
Ý nghĩ này mãnh liệt đến mức Tống Đàn lập tức đưa ra quyết định.
"Xin lỗi sếp, sáng nay tôi bị tai nạn xe, giờ đang ở bệnh viện, lát nữa tôi tới ngay."
...
Ai ngờ lại gặp phải tai nạn xe...
Lần này ra ngoài, chiếc điện thoại vỡ nát rõ ràng vẫn dùng được, Tống Đàn có phần gượng gạo thử quét mã, rồi không nói hai lời bắt xe đi tiếp lên cầu Ninh Hải.
Hơn nửa tiếng sau, cô đến dưới chân tòa nhà công ty... Đừng nghĩ nhiều, chẳng phải doanh nghiệp lớn gì đâu, Tống Đàn chỉ là sinh viên tốt nghiệp một trường đại học hạng hai bình thường, lại còn từ nông thôn lên bươn chải, các doanh nghiệp lớn hoàn toàn không chen chân vào nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

