Trên đỉnh Dẫn Nguyệt ở hậu sơn.
Mây sấm cuồn cuộn tụ lại, tiếng gầm uy nghiêm từng đợt.
Linh tu Tống Đàn có Thủy Mộc song linh căn của Vấn Thiên Tông thuộc Thương Huyền Giới, sau 100 năm trồng linh thực ở hậu sơn, cuối cùng mới đợi được cơ hội đột phá!
Chỉ là không ngờ lôi kiếp lúc kết đan lại hung bạo đến thế, thân thể bị lôi kiếp đánh nát, ngay cả hồn phách cũng vỡ thành bốn năm mảnh.
Trong cơn mơ màng, trước khi thân thể tiêu tan hồn phi phách tán, Tống Đàn nhìn thấy vô số hình ảnh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ...
Hơn mười chiếc xe lật ngang lật ngửa dồn đống lại thành một khối hỗn loạn.
Va chạm, đau đớn, tiếng khóc la thảm thiết.
Chiếc xe bị lật nghiêng, trên mặt cầu dầu loang ra thành dòng.
Xung quanh là những người đang sốt ruột đập cửa kính xe, trước mắt cô phủ một tầng máu đỏ, không cử động được, cũng chẳng nói nên lời.
"Alo, cấp cứu 115 phải không? Tai nạn xe liên hoàn trên cầu Ninh Hải..."
"Rầm!"
"Khiêng tài xế ra trước, vẫn còn thở..."
"Cô gái này bị kẹt chân rồi... Có ai tới giúp một tay với..."
"Mau chạy đi, rò rỉ dầu rồi, cẩn thận kẻo nổ đấy..."
Tống Đàn ngơ ngác nhìn tất cả những điều này, nhất thời hoàn toàn không kịp phản ứng, đây là... Tâm ma sao?
Thế nhưng kỳ lạ là, trong xe có một cô gái đang níu chặt lấy tâm thần của cô.
Người kia đầu rơi máu chảy, đã từ từ nhắm mắt lại, hơi thở mong manh. Tống Đàn đã nhìn thấy linh quang trên người cô gái ấy tan biến... Hồn phách sắp tan rã rồi.
Khoảnh khắc tiếp theo, Tống Đàn chỉ cảm thấy mình bị thứ gì đó lôi kéo, rồi sau đó hồn phách vụn vỡ bỗng trầm xuống.
Trong cơn mê man, một cô gái có làn da trắng nõn, đôi mắt đen láy nhìn cô, ánh mắt mang theo vẻ vui mừng và an lòng: "Bạn về rồi."
Ý gì thế này?
Tống Đàn vừa định hỏi thì thấy linh quang hồn phách của cô gái kia bỗng lao thẳng về phía hồn phách vỡ vụn của mình, rồi sau đó hòa quyện chặt chẽ vào nhau.
Kiếp trước, kiếp này...
Cô nhớ ra rồi!
Đây không phải là tâm ma!
Mà là cô đã trở về! Trở về từ tu chân giới vào đúng khoảnh khắc mình sắp chết ở thời hiện đại!
Đây chính là kiếp trước của cô! Bản thân cô vốn là Tống Đàn, chết trong vụ tai nạn giao thông rồi mất đi ký ức đi tới Thương Huyền Giới, từ một bé gái vùng sơn cước liều mạng tu luyện, mãi mới vào được Vấn Thiên Tông.
Hơn 100 năm sau đó, cô tu luyện không ngừng nghỉ chỉ để có thể đột phá, để có thể bảo toàn bản thân trong giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy...
Cô chính là Tống Đàn!
...
Thế nhưng cú va chạm phía trước quá dữ dội, thân thể truyền đến cơn đau nhức khó lòng chịu nổi, kiếp trước cô cũng đã chết trong vụ tai nạn này...
Không, không thể thế được!
Tống Đàn khó nhọc dẫn động linh khí cạn kiệt xung quanh, cố gắng tu bổ lại thân thể.
Đối phương nghiến chặt răng, nhưng vẫn cố phát ra âm thanh: "Đừng sợ! Giờ tôi kéo cô ra ngoài..."
Phía sau có người gào thét khản cả giọng: "Chạy mau, chạy mau, cháy rồi, cháy rồi..."
"Cố gắng lên!"
Người đàn ông đang ôm cô quát khẽ một tiếng, mồ hôi trên trán và má men theo cằm trượt xuống, nhỏ lên mặt Tống Đàn.
Thân thể bị kéo mạnh về phía trước, toàn thân từ tứ chi đến trăm đốt xương tủy đều truyền đến đau đớn, ngay cả hồn phách dường như cũng bị kéo chặt, hòa vào làm một với thân xác này.
Khoảnh khắc tiếp theo!
"Nổ rồi..."
Tiếng thét chói tai bên cạnh càng thêm phần sợ hãi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

