Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nửa tiếng sau, tôi cùng Tống Phong Miên đến bệnh viện cộng đồng.
Hóa ra vì mải đánh nhau mà anh quên mất bản thân bị dị ứng đồ cay.
Tôi ngồi bên phải anh, nhìn dòng chất lỏng trong suốt từ từ nhỏ giọt từ túi truyền qua ống tiêm nhỏ xíu vào mu bàn tay anh. Tâm trạng tôi thật khó tả.
Trước đây sao tôi không nhận ra Tống Phong Miên lại nghĩa khí như vậy nhỉ.
"Lần sau đừng như vậy nữa, em biết anh không ăn được cay mà."
Tống Phong Miên dựa lưng vào ghế, đầu hơi ngửa ra sau, nét mặt thoáng chút u buồn khó hiểu, "Em đã điều tra về anh sao? Năm lớp 12 ấy."
Tôi lúng túng gãi gãi chân, không biết nói gì.
Tống Phong Miên năm đó là nam thần được săn đón nhất trường, người theo đuổi nhiều vô số kể.
Một người đứng trên đỉnh cao như anh vốn dĩ không nên có bất kỳ mối liên hệ nào với một người tầm thường vô danh như tôi, nhưng Chu Thư Từ lại nhất quyết muốn theo đuổi anh.
Cô ta bèn nhờ tôi đi dò la tin tức.
Kết quả của việc dò la là bắt đầu có tin đồn tôi theo đuổi Tống Phong Miên. Thậm chí bạn cùng phòng của anh ấy, người cung cấp thông tin cho tôi, cũng xúi giục tôi tỏ tình, bất đắc dĩ tôi mới phải giải thích rõ ràng với anh ấy.
Tống Phong Miên nhắm mắt lại. Sống mũi cao thẳng, khóe môi hơi cong lên tự nhiên, đường quai hàm rõ nét, nhìn nghiêng càng toát lên vẻ đẹp trai, góc cạnh.
Ngay khi tôi tưởng anh ấy ngủ thiếp đi, anh lại chậm rãi lên tiếng: "Lúc ăn cơm em nói muốn ở bên nhau, là để trả thù sao?"
Giọng anh rất nhỏ, có chút khàn khàn. Không hiểu sao, tôi lại cảm thấy anh lúc này thật u buồn.
Đối diện với Tống Phong Miên như vậy, tôi không thể nói dối.
"Vâng."
Sau khi tôi nói ra chữ này, Tống Phong Miên đột nhiên bật cười, nhưng tiếng cười ấy lại quá bi thương, khiến trái tim người nghe như tôi bất giác nhói đau.
Tống Phong Miên chắc hẳn rất thất vọng về tôi. Biết Chu Thư Từ thích anh ấy, liền muốn trả thù anh ấy.
Tôi cảm thấy mình thật sự rất tệ, rất độc ác.
Nhưng mà, bị phản bội thật sự rất đau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)