"Chỗ tôi có thuốc, anh Lục đừng ngại lấy dùng đi.” Khương Tuệ bày ra dáng vẻ tôi đều biết rồi!
"Chỉ là ngủ không ngon, ngày mai là khỏi rồi!” Lục Cẩm Xuyên nghểnh cổ chết cũng không chịu nhận!
"Được thôi! Anh Lục, nếu như anh cần thì cứ liên hệ với tôi.” Khương Tuệ nói xong che miệng rời đi.
Khoa trương tới mức vậy sao?
Lục Cẩm Xuyên thấy trên đường đều gặp mấy người cười kì quái, trong lòng khó chịu!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

