Giờ cơm tối, Lục Cẩm Xuyên thấy Giang Chỉ rõ ràng ăn ít hơn lúc trước rất nhiều, Lục Cẩm Xuyên gãi đầu: “Không phải chỉ thua mất một món đồ chơi thôi sao? Về nhà anh hai mua cho nhóc mười cái, à không, hai mươi cái, thế nào?”
Giang Chỉ ngẩng đầu, cô bé khó hiểu nhìn anh hai, không hiểu sao anh hai cứ nhắc đến đồ chơi.
“Chỉ là thua trò chơi thôi mà? Không đến nỗi thế chứ? Lần sau anh cố gắng hơn là được.”. Nhìn Giang Chỉ, trên mặt Lục Cẩm Xuyên lại buồn bực.
Giang Chỉ nghe đến đây mới hiểu, thì ra anh hai hiểu lầm rồi. Bản thân ăn ít là do buổi chiều ăn đồ ăn vặt của anh Lâm Diệp cho.
Giang Chỉ mở miệng giải thích.
“Mặc dù em cảm thấy anh có hơi phế, nhưng mà …”
“Ý nhóc là sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

