Tiêu Vũ vừa đi vào nhà vừa nói: "Sao lại không liên quan chứ, ông nội lớn tuổi rồi, cuộc sống thường ngày cũng không có gì thú vị, hiếm lắm mới có drama, ông xem tí thì cũng đâu có sao."
Quý Huyền không phản bác lại, dù sao nói thắng cô cũng chẳng có ý nghĩa gì, muốn cô quay lại làm bà xã anh thì cứ để cô vui là được.
Cửa nhà đang mở, có lẽ khi nãy ông nội Quý chạy vào không kịp đóng cửa. Lúc thấy Tiêu Vũ trở lại, ông nội Quý vui vẻ nói: "Tiểu Vũ, tới đây, không phải mấy hôm trước cháu nói món hạt dẻ hầm gà của tiểu Trịnh rất ngon sao? Hai hôm trước ông có mua nguyên liệu từ mấy bạn già ở quê đấy."
Tiêu Vũ "Hu-ray" một tiếng, nói:" Cảm ơn ông nội, cháu vào liền đây, mấy đứa, đi thôi!"
Quý Huyền cởi áo khoác, nắm lấy Tiêu Vũ, nói, "Em thay đồ trước đi! Bộ này vướng víu lắm đấy."
Tiêu Vũ gật đầu, xách váy đi lên lầu.
Quý Huyền đi tới, ngồi cạnh ông nội Quý, hỏi: "Ông mua gà này với giá bao nhiêu thế ạ?"
Ông nội Quý nhìn TV trả lời: "Không đắt lắm."
"Cao hơn giá thị trường đúng không ạ?", Quý Huyền nói, "Ông đừng lúc nào cũng mua đồ hàng xóm với giá cao hơn chứ ông."
Ông nội Quý lẩm bẩm, "Ông mày kiếm được ít tiền, ông tiêu vậy ông vui."
"Bát gạo nuôi ân, đấu gạo nuôi thù* đó ông." Quý Huyền nhắc nhở.
*Ý là bạn giúp người một chuyện rất nhỏ lúc khó khăn, thì đối phương sẽ vô cùng cảm kích. Nhưng sau khi họ đã có thế sống dựa vào sức của mình mà bạn vẫn tiếp tục làm giúp đỡ, rồi đột nhiên một ngày không còn giúp họ vì một nguyên nhân nào đó thì đối phương có thể sẽ quay ra hận bạn.
Ông nội Quý gõ quải trượng xuống mặt đất, nói: "Vậy giống như mày nói, vậy mày để Tiểu Vũ sống ở đây là giúp đỡ quá mức đúng không? Mày có thể cho con bé mượn tiền mà!"
Quý Huyền "...." Ông đừng làm con đường cưa lại vợ của cháu thêm gập ghềnh được không?
Ông nội Quý nhìn Quý Huyền với ánh mắt khinh bỉ: "Nhìn mày như vậy, ông nuôi mày từ bé, chút tâm tư của mày ông vẫn nhìn ra được. Ông nói cho mà biết, ông còn chưa đồng ý để hai đứa ở bên nhau đâu. "
Quý Huyền: "Ông nói đi, ông là ông nội của cháu hay ông nội của cô ấy vậy?"
Ông nội Quý không hề lúng túng: "Cha con bé giúp ông nhiều như vậy, còn cha của mày thì sao?"
Quý Huyền "...." Đó là con trai ông sai, đâu có liên quan đến chuyện ông ấy là cha cháu đâu!
Tiêu Vũ đã đổi quần áo ở nhà, đi tới, Ông nội Quý ngay lập tức nở nụ cười, "Tiểu Vũ thi đấu thế nào? Ài, ông nội không rút thời gian đi xem cháu thi đấu được."
Tiêu Vũ cười đáp, "Thi đấu được lắm ạ! Có rất nhiều người ở nơi khác cũng vượt qua vòng sơ tuyển,. Bây giờ cháu chỉ cần chờ vòng chính thức của cuộc thi piano Âu - Mỹ vào tháng 3 là được ạ. Cháu thấy tiêu chuẩn đánh giá năm nay có vẻ cao hơn. "
Khổng Ngọc Tình đã múc súp gà cho hai đứa nhỏ. Cả hai chị em ngồi trên ghế, nhìn Tiêu Vũ hét lên" Mẹ ơi, ngon quá. "
Vốn từ vựng của Quý Du đã nhiều hơn, cô bé nhìn Tiêu Vũ nói: "Mẹ ơi, súp gà tươi ngon* lắm đó ạ."
*Gốc là "鲜" (tiên/tiển):Có nghĩa là tươi, sáng sủa hoặc ngon lành.
Khổng Ngọc Tình cười nói: "Phu nhân ngồi xuống đi, để tôi múc cho người một chén."
*Rùa biển (海龟): chỉ những người học tập, công tác ở nước ngoài trở về TQ.
Ông nội Quý lập tức nói lại: "Lần đó là ngoài ý muốn thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)