"Anh mang mỳ ăn liền đến ngày hội ẩm thực thật sao? Mang mì ăn liền ư?" Tiêu Vũ cười há há há há, chỉ vào Quý Huyền nói: "Sao anh lại chọn mì ăn liền thế? Mì ăn liền có thù với ai à?"
Quý Huyền bị cười nhạo đến mức đỏ bừng cả mặt, cuối cùng chịu không nổi, liền dùng một cánh tay kẹp cổ Tiêu Vũ, một tay xoa tóc cô rối bù.
Tiêu Vũ: "....." Cô bắt đầu giãy dụa, đôi tay lắc lên lắc xuống: "Anh quá đáng lắm, lùn thì sao? Lùn thì hết cơm nhà anh à?""
Quý Huyền bị Tiêu Vũ quấy rối đến tâm loạn, nhanh chóng đổi tay kẹp cổ cô, nghẹn giọng nói: "Đi ăn."
Tiêu Vũ sửng sốt: "Quý Huyền, bật lửa của anh đụng vào eo em."
=))))))
Quý Huyền nghe vậy cả người cứng đờ trong chớp mắt, sau đó anh gầm nhẹ nói: "Em mới là bật lửa, cả nhà em mới là bật lửa."
Mắng xong, Quý Huyền lại cảm thấy mình đang tự mắng bản thân, thầm chửi thề một tiếng, rồi thả Tiêu Vũ ra, ngồi xổm xuống.
Tiêu Vũ tóc tai như ổ quạ, quay đầu nhìn tấm lưng của Quý Huyền, hỏi: "Cha con sao vậy?"
Quý Du kéo cái cặp sách to bự của mình, đáp: "Con không biết nữa, vì sao không thể nói đến cái bật lửa của cha?"
Tiêu Vũ xoa cằm nói: "Đúng đó! Bậc lửa ăn cơm nhà cha con hay sao?" Tiêu Vũ duỗi tay sờ eo mình. đột nhiên nhớ tới: "Mẹ con 1m6 cũng không ăn cơm nhà cha con đâu."
Tiêu Vũ nói đến đây thì sửng sốt, mặt dần đỏ ửng, nhìn bóng dáng của Quý Huyền hô to: "Sắc lang, không biết xấu hổ, đáng khinh."
Quý Huyền quay đầu trừng cô: "Cái này sao gọi là sắc lang đáng khinh chứ? Đây là phản ứng sinh lý bình thường của anh, em hiểu không?"
Quý Du kéo tay Tiêu Vũ hỏi: "Mẹ ơi, cha bị sao vậy mẹ? Sao mẹ lại mắng cha?"
Tiêu Vũ xoa đầu Quý Du nói: "Con đừng hỏi, con nít không nên biết chuyện này. Hứ!" Cô còn hứ với Quý Huyền một tiếng rồi ôm Quý Du đi tìm Tiêu Nhược Quang.
Quý Huyền cúi đầu nhìn người anh em không biết cố gắng, lại nhìn về phía phòng khách, thấy mọi người đều đang chú ý về bên này, chỉ có thể tiếp tục ngồi xổm ở hành lang thôi.
Tiêu Nhược Quang đang ngồi ở ghế sofa không hiểu nhìn Quý Huyền: "Cha ơi, cha sao thế ạ? Cha tới đây ngồi này."
Tiêu Vũ cười lạnh: "Cha con bây giờ chỉ có thể ngồi yên đó, con trai ngoan, nói cho mẹ nghe, giáo viên dặn con cái gì?"
Tiêu Nhược Quang bị đánh trống lảng, ngẩng đầu nhìn Tiêu Vũ, nói: "Cô con bảo, đầu tiên, là phải chuẩn bị một món ngon. Mà món ngon phải do mỗi bạn làm với cha mẹ."
Tiêu Vũ gật đầu, Quý Du nhấc tay phát biểu thêm: "Thế này giống với lúc con đi mẫu giáo, khi đó cô con nói cái này là để xem thử năng lực làm việc của các bạn, và yêu cầu làm chung với cha mẹ là để gia tăng tình cảm gia đình."
"Ha hả." Tiêu Vũ nhìn Quý Huyền còn đang ngồi xổm nói: "Vậy là anh đúng là chỉ cùng nhau đi đến cửa hàng mua đồ với con."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



