Tiêu Vũ: "Chậc, mẹ nói gì với cô ấy chứ? Tức cũng không chết được. Mà cô ấy là ai vậy?"
Tiêu Nhược Quang lắc đầu: "Con cũng không biết, lát nữa mình hỏi cha thử."
Tiêu Vũ khua tay: "Không cần đâu, người râu ria mà thôi. Mà sao chị con vẫn chưa về nhỉ?"
Vừa mới nói xong, Tiêu Vũ liền thấy chú Lâm cùng hai cô gái nhỏ quay trở lại. Quý Du mặc váy công chúa màu tím, còn Liêm Tử Huyên thì mặc váy công chúa màu vàng. Cả hai cô bé đều rất xinh xắn, cho nên thu hút không ít ánh nhìn.
Chú Lâm thấy Tiêu Vũ liền đưa hai bạn nhỏ qua, Quý Du thấy Tiêu Vũ liền vui vẻ, gọi mẹ: "Mẹ ơi, mẹ thấy tụi con xinh không mẹ?"
Tiêu Vũ gật đầu, Quý Du hỏi tiếp: "Bạn ấy đẹp hay con đẹp ạ?"
Tiêu Vũ: ".....Mẹ thấy cả hai đứa đều như tinh linh vậy, đứa nào cũng xinh, không nhìn được ai xinh hơn ai. Nhưng mà, mẹ có thể nhìn thấy, con gái mẹ vô cùng vui vẻ, đúng không nào?"
Quý Du nhanh chóng bị dời đề tài, lập tức gật đầu nói: "Vâng ạ, con vui lắm, đây là lần đầu mẹ tham gia tiệc tối với con."
Tiêu Vũ cũng vui vẻ nói: "Oa ~, mẹ cũng rất vui nha! Đây là lần đầu mẹ cùng tiểu Du nhà mình tham gia tiệc tối đó."
Vì thế, hai mẹ con cảm động ôm nhau, Quý Du càng vui vẻ hơn.
Tiêu Vũ thấy chú Lâm cũng cầm dĩa thức ăn lại đây, thắc mắc: "Chú Lâm vào đây bằng cách nào thế? Khi nãy cháu gọi chú vào nhưng chú không vào."
Chú Lâm cười cười, không trả lời câu hỏi mà lại nói: "Bộ váy này rất hợp với phu nhân."
Tiêu Vũ che miệng cười: "A ~ Chú Lâm cũng biết vuốt mông ngựa nha."
Chú Lâm vẫn cười đáp: "Thật sự rất hợp."
Vì thế, mọi người vui vẻ vừa ăn vừa nói chuyện.
Tiêu Vũ nhìn đồng hồ đã điểm đến số 8, ánh sáng dần tối lại.
Bốn phương bắt đầu vang lên khúc nhạc êm ái, Tiêu Vũ vẫn chưa ngừng ăn đã phát hiện ra điểm khác thường, còn Tiêu Nhược Quang lẫn Văn Liệt vừa cầm đĩa ăn vừa đưa mắt nhìn sảnh trung tâm.
Sau đó, mọi người thấy Quý Huyền đi chậm tới bàn, lòng Tiêu Vũ rơi lộp bộp một tẹo, nói: "Mấy đứa, ngừng ăn mấy đứa ơi, cha tới rồi kìa, nhiều người đang nhìn chúng ta đó."
Tiêu Vũ không phải là không cần mặt mũi! Chỉ cần việc đó không làm cô uất ức thì cô vẫn thích giữ mặt mũi.
Bất kì tiệc tối nào, điệu nhảy khiêu vũ đầu tiên đều có ý nghĩa phi phàm, mời người đặc biệt của mình cùng múa, đó là truyền thống của các vũ hội.
Quý Huyền đi tới, một phần là vì muốn mời Tiêu Vũ khiêu vũ cùng, một phần vì ngăn cho người khác mời Tiêu Vũ.
"A! Anh về rồi à? Không nói chuyện nữa sao?" Tiêu Vũ đứng dậy, xốc lại váy, nhìn Quý Huyền hỏi.
Quý Huyền thấy khóe miệng cô còn vươn mảnh thức ăn, liền lấy khăn tay màu trắng từ túi quần ra lau cho cô, nói: "Cùng anh khiêu vũ một bài."
Quý Huyền nhìn theo hướng Tiêu Vũ đang nhìn, sau đó thắc mắc: "Sao lại thêm hai đứa thế?"
Tiêu Vũ: ".....Nói cái gì đấy? Con nhà người khác, tới đây chơi."
Quý Huyền: "Ừ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
