*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vu Quỳnh nhìn các học sinh của mình khóc lóc, suýt nữa cho là đứa nhỏ nào sai thì bắt cha mẹ bạn đó nhưng ngay sau đó não đã online lại....Bắt...bắt cái đầu chị á!!! Chỉ vì chuyện của một con búp bê, người bị bắt đầu tiên là chị đó, chị Tiêu!!! Bắt vì tội gây rối trị an!!!
Quý Du nắm tay Tiêu Vũ, mếu máo: "Hu hu hu....Mẹ ơi, con xin lỗi! Con không muốn mẹ bị bắt đi đâu."
Tiêu Vũ ôm lấy Quý Du, vô cùng nghiêm túc nói: "Không, con không cần nói xin lỗi. Con không sai, sao lại xin lỗi chứ?"
Đường Hiểu Đồng càng khóc to hơn: "Vậy con xin lỗi! Không cần gọi chú cảnh sát tới đây đâu, là con đẩy Quý Du trước nên bạn ấy mới đẩy con. Hơn nữa, hơn nữa,.... hức...hức bạn ấy không giật búp bê của con, bạn ấy chỉ không cẩn thận ném mạnh búp bê của con lên bàn, dù sao cũng không bị hư. Hu hu hu..."
Quý Du vừa nghe, vừa khóc, nói: "Con cũng sai rồi, con đã dùng sức kéo tóc búp bê của bạn ấy nên nó mới bị ném mạnh lên bàn, suýt nữa là hỏng. Bạn ấy mắng con nên con không muốn xin lỗi. Hu hu hu... mẹ đã dạy con, nhưng mà con,...nhưng mà con vì tức giận mà không xin lỗi, là con không ngoan. Hu hu hu..."
Thế là mấy bạn nhỏ vừa khóc vừa kể hết sự thật vừa xin lỗi với đối phương.
Những phụ huynh trong văn phòng vốn định khiển trách nhưng dưới tiếng khóc vang dần im lặng.
Bỗng nhiên có tiếng còi "ò í e,ò í e..." vang lên, làm cho mấy bạn nhỏ run bần bật.
Thế là cả đám lại khóc hăng hơn, ôm chặt cha mẹ mình, sợ cha mẹ yêu dấu của mình bị bắt đi, chỉ có Văn Liệt là rất chi mong chờ.....
Lâm Hồng: "....."
Tiêu Vũ ngượng ngùng lấy lại điện thoại trên tay cha Khổng nói: "Xin lỗi nhé, chuông điện thoại thôi."
Mọi người: "....."
Mấy bạn nhỏ cũng ngừng khóc thút thít, vừa khụt khịt mũi vừa mê mang nhìn Tiêu Vũ.
Tiêu Vũ cười nói: "À, cô sợ mấy đứa vẫn không chịu nhận sai cho nên đặt tiếng còi cảnh sát làm tiếng chuông báo thức, không nghĩ là có tác dụng. Ha ha ha ha ha ha...."
Quý Huyền che mặt, vươn tay kéo Tiêu Vũ ngồi xuống, nói: "Em bớt nói đi. Kẻo bị đánh bây giờ."
Tiêu Vũ bắt chéo chân,nói: "Sao lại đánh em? Em chỉ gọi 114 thôi mà."
Mọi người: Càng muốn đánh cô. (╬▔皿▔)╯
Đường Hiểu Đồng nhận ra cái gì, trợn to mắt nói với Tiêu Vũ: "Cô gạt cháu."
Tiêu Vũ chột dạ quay đầu nhìn cửa sổ: "Đâu có đâu nhỉ? Cô đúng là gọi 114 để hỏi số chú cảnh sát là gì mà."
Đường Hiểu Đồng chỉ vào Tiêu Vũ vừa nấc vừa lớn tiếng nói: "Cô nói dối....Hức....Cháu biết...Hức...Số điện thoại của chú cảnh sát là 110."
"À ~! Hóa ra là 110!" Tiêu Vũ "bừng tỉnh đại ngộ" không hề giả trân.
Đường Hiểu Đồng: ".....Cô..... Oa oa oa, mẹ ơi, cô ấy bắt nạt con."
Vu Quỳnh chết lặng nhìn Tiêu Vũ, rồi gật đầu nói: "Vâng, tôi đã hiểu đại khái mọi chuyện. Cả hai bên đều phải xin lỗi đối phương, Quý Du làm hư đồ của bạn nhưng không xin lỗi, Đường Hiểu Đồng mở miệng mắng bạn rồi còn đẩy bạn, Khổng Mộng Kiều cùng Bàng Thông hỗ trợ đánh nhau, Bành Văn cùng Văn Liệt chưa rõ mọi chuyện liền đã gia nhập. Tất cả mấy em đều sai, tất cả đều phải xin lỗi."
Mấy bạn nhỏ vẫn còn khóc sướt mướt, Văn Liệt cắt ngang tiếng khóc, rồi 6 bạn nhỏ nói xin lỗi với nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
