Tiêu Vũ đứng dậy, đi đến cây đàn piano đứng đằng sau ghế sofa,mở nắp đậy đàn lên, kéo ghế rồi ngồi xuống.
Cô đánh thử hai nốt, chất lượng âm thanh thanh lịch và sắc nét. Có thể thấy được những cây đàn dùng để các học sinh piano nghèo tập miễn phí không phải hàng tầm thường. Bà chủ cửa hàng đúng bỏ gốc vốn nha! Tiêu Vũ nghĩ thầm.
Cô để đôi tay lên những phím đàn đen trắng đan xen trước mắt. Cô từng cho rằng, cái hố sâu nhất mà 404 đào cho cô chính là việc nó chỉ có một cái bàn tay vàng, mà việc ngu xuẩn nhất cô từng làm chính là lãng phí cái bàn tay độc nhất vô nhị đó.
Đương nhiên, cho dù khi đó cô nắm rõ mọi chuyện đi chăng nữa thì cô cũng chả còn lựa chọn nào khác, vì việc phục hồi cơ thể là việc cần thiết. Bởi vì nếu không thể khôi phục các xương ngón tay đã bị gãy, thì coi như giấc mộng piano vứt.
Vì thế, cô cho rằng, bàn tay vàng ấy chỉ một trò đùa của 404 thôi, nếu muốn hoàn thành nguyện vọng của nguyên chủ thì chỉ có thể dựa vào sự kiên trì không bỏ cuộc của mình mà thôi.
Nhưng khi bắt đầu luyện đàn, Tiêu Vũ mới phát hiện,nguyên thân sở hữu một tài năng piano đặc biệt mà cô ấy không hề biết.
Tài năng đó là gì, Tiêu Vũ lại không hay, bởi vì nguyên thân cũng không biết gì cả.
Không sao cả, cô không biết gì về giới piano cũng như không hiểu gì về piano cả, cô chỉ biết rằng: mặc kệ thiên phú mạnh đến cỡ nào, không kiên trì luyện đàn thì coi như vứt.
Do đó, cô ngày đêm luyện tập.
Suốt ba tháng qua, cô luyện ngày luyện đêm, làm các loại ghi chú, rồi khi có thời gian rảnh, thì dù không có đàn piano ở bên cạnh, cô đều tập bài tập phản xạ thần kinh cho ngón tay.
Tiêu Vũ làm vậy vì cô muốn sống, nhưng khi cô tiếp thu càng nhiều tri thức về piano, cô càng hiểu rõ hơn việc mình có thiên phú cao hơn nguyên thân quan trọng như thế nào.
Cho nên, Tiêu Vũ tin tưởng rằng cô nhất định sẽ hoàn thành nguyện vọng của nguyên thân, tiếp tục sống sót tại nơi đây. Tiêu Vũ cô không có năng lực nào khác, chỉ có sự kiên trì không buông bỏ mà thôi.
David Joe đã tạo ra một vật cản trong lòng Tiểu Tinh, nếu cô ta không thể phá huỷ vật cản đó, thì kết quả chỉ có một: cầm kỹ không thể phát triển, dừng cuộc chơi!
Ngoài ra, đây là một trận đấu không công bằng, Tiểu Tinh chỉ là một con chim non chưa biết bay, đang trong giai đoạn luyện tập của giới dương cầm, còn David Joe thì đã là một con đại bàng trưởng thành, gần đạt đến cấp độ đại thần trong giới piano rồi.
Về phần David Joe, cậu ta chẳng định làm gì Tiểu Tinh cả, cậu ta chỉ muốn dạy cho cô nàng Trung Hoa một bài học thôi.Là một nghệ sĩ piano, ít nhất cô ta phải biết hai chữ khiêm tốn viết thế nào chứ! Cái ánh mắt cao cao tại thượng sau khi biểu diễn xong là cái gì?
Cậu ta tìm mọi cách đến đây để gặp Mrs.Phú là vì muốn cậu không phục việc cô ấy đã rời bỏ piano.
Trận đấu piano đó, không thể nói ai thắng ai thua được. Nếu xét về kỹ thuật thì đúng là cậu thắng, nhưng piano đâu chỉ có kỹ thuật mà còn phải nhìn vào cảm xúc nữa. Cậu thắng về mặt kĩ thuật nhưng Mrs.Phú lại thắng về mặt tình cảm. Cả hai bọn họ đều có cái mà đối phương thiếu, cho nên, cả hai người đều nghĩ rằng, đối phương là người chiến thắng.
Cậu nghĩ rằng hiện tại cậu đã có thể truyền tải cảm xúc khi đánh đàn, cho nên mới tìm tới đây. Không ngờ rằng lại bị một cô nàng tóc vàng hoe* mắng, mà đương nhiên cậu sẽ không nhẫn nhịn
*Cô nàng tóc vàng hoe(Hoàng mao nha đầu -黄毛丫头): Ám chỉ các cô gái bồng bột, vô lý.
Khi đang biểu diễn phần của mình, đột nhiên David Joe nghe được tiếng đàn dồn dập từ phía sau.
"Flight of the Bumblebee?" Phú Tuệ kinh ngạc nói.
David Joe cũng choáng váng, cậu phát hiện, tốc độ đánh của đối phương còn nhanh hơn cậu ta một nhịp. Cậu ta không chỉ kinh ngạc mà còn đẩy tốc độ đánh đàn của mình lên.
Tiêu Vũ vẫn giữ nguyên tốc độ đánh, chỉ thay đổi cách chơi*, ở 10s cuối cùng, cô làm David Joe không thể không ngừng đánh đàn, làm cho cậu ta không thể hoàn thành bài đàn.
* Nguyên cv: "nàng chỉ là đem này đầu dương cầm khúc tiến hành rồi thay đổi". Tui chịu ~
David Joe tức giận đập bàn tay lên các phím đàn, tạo ra âm thanh vô cùng chói tai. Cuối cùng, chỉ còn tiếng đàn của Tiêu Vũ, bởi vì David Joe không còn đánh đàn nữa, Tiêu Vũ thả chậm tốc độ, kết thúc bản nhạc《 Flight of the Bumblebee 》.
Không khí xung quanh im lặng, chỉ có tiếng vỗ tay của hai thanh niên không hiểu gì cả - Tiêu Nhược Quang và Quý Du.
"Mẹ thật tuyệt vời!!!!" Tiêu Nhược Quang vỗ tay kịch liệt.
Quý Du cũng nói: "Mẹ đàn rất hay, rất dễ nghe."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


