"Tôi nghe nói cô đã divorce(ly hôn)phải không?" Tôn Hoành Vũ lấy gói thuốc lá từ trong túi áo ra, rút lấy một điếu.
Tiêu Vũ dở khóc dở cười gật đầu: "Ừ, đã ly hôn."
"Vì sao lại ly hôn." Tôn Hoành Vũ tạo dáng nhả khói thuốc cool ngầu.
(Thanh niên không thích thuốc lá như tui không thích điều này.)
Tiêu Vũ ráng nín cười, hai bả vai cô run lên nói: "Cãi nhau."
"À, quarrel(cãi nhau)! Tôi hiểu mà." Anh ta lại rít điếu thuốc.
Rốt cuộc cũng biết vì sao ông nội anh ta lại không cho anh ta mở miệng! Tiêu Vũ nhịn cười nói: "Đúng vậy! Cãi nhau là chuyện thường tình giữa vợ chồng."
Tôn Hoành Vũ lại hỏi tiếp: "Cô có biết vì sao tôi và vợ trước lại divorce(ly hôn)không?"
Tiêu Vũ lắc đầu, Tôn Hoành Vũ nói: "Wife(vợ)tôi không yên tâm về tôi, ngày nào cũng quarrel(cãi nhau)với tôi, cho nên chúng tôi không thể ở bên nhau được nữa."
Tiêu Vũ gật đầu, tỏ vẻ tôi hiểu mà. Tôn Hoành Vũ lại nói: "Tôi với wife (vợ) tôi không có child (con). Nghe nói cô có hai đứa con, nếu chúng ta kết hôn thì mấy đứa nhỏ sẽ thế nào?"
Tiêu Vũ liền hỏi: "Tôi nhớ Mỹ sống thoáng lắm mà! Nếu có tái hôn thì đâu để ý con đi với ai đâu?"
"A! Thật à?" Tôn Hoành Vũ sửng sốt nói: "Nhưng mà tôi dù sao vẫn là Chinese(người Trung Quốc)mà."
"Ồ, ha ha ha, cũng đúng, chúng ta đều là người Trung Quốc! Tôi hiểu rồi, tôi hiểu mà, với lại không phải vừa nãy anh nói tôi không phải gu anh sao?" Tiêu Vũ cười tươi nói.
Mặt Tôn Hoành Vũ cứng đờ, anh ta nói: "Cưới vợ phải lấy vợ hiền, có nhan sắc thì có tác dụng gì? Cô thấy đúng không? Giống như phụ nữ kiếm chồng vậy, cô nào chẳng muốn lấy người đàn ông success(thành công)làm chồng, đúng, success!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


