Tính của Ngu Nhu Hi vốn đã không tốt rồi,cộng thêm việc tuổi còn trẻ đã đỏ tía* sao cô ta có thể chịu đựng được cảnh bị người khác đạp trước công chúng.
(Đỏ tía - 大红大紫:Có nghĩa là nói người này thành công rực rỡ hay nổi tiếng vì điểm tốt nào đó.)
Cô nàng hét lên: "Tố chất của cô đâu rồi hả!!!!"
Tiêu Vũ xoắn tay áo lên nói: " Tố chất là cái chi, cô làm con gái con trai tôi bị thương, việc này không xử lý hôm nay là không được! "
Nghe Tiêu Vũ nói vậy, Qúy Huyền vội quay đầu nhìn Tiêu Nhược Quang thì phát hiện vết thương trên trán của nhóc khi nãy chỉ hơi hồng hồng, nay đã xanh tím cả, thậm chí có chút tơ máu trên cái cổ nhỏ.
"Em trai cháu bị thương rồi." Qúy Du la lên nói: "Em có đau lắm không?"
Tiêu Nhược Quang lắc đầu nói: " Em không đau, cha, cha mau đi ra bảo vệ mẹ đi."
(Ôi, Tiểu Quang thật ngoan.)
Qúy Huyền kéo Tiêu Vũ về phía sau lưng mình, nhìn Ngu Nhu Hi nói: "Xin lỗi."
Ngu Nhu Hi bướng bỉnh không chịu xin lỗi, nhóm người vây quanh thấy vậy thì nói: "Thôi bỏ đi! Cô ấy đâu có cố ý."
Qúy Huyền duỗi tay nắm chặt cổ tay Ngu Nhu Hi, thấp giọng nói: "Nếu cô không chịu xin lỗi, đừng trách tôi dùng thủ đoạn riêng để xử lý." Nói rồi, anh dùng sức đẩy Ngu Nhu Hi mà cô ta đi đôi giày cao gót nên không thể giữ thăng bằng, ngã xuống, lòng bàn tay va chạm với mặt đất, bị trầy xước.
Ngu Nhu Hi hú lên, Nhan Tư Nhã vội chạy qua đỡ cô ta dậy. Tiêu Vũ lại tranh thủ.....đạp thêm một chân nữa, khi nghe thấy tiếng còi thì kéo Qúy Huyền lùi lại.
Cảnh sát giao thông đã tới, bóp còi giải tán quần chúng hóng hớt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


