*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Thành thật xin lỗi tiểu thư, hiện tài Qúy tổng đang có một hội nghị vô cùng quan trọng. Tôi không thể liên lạc được với ngài ấy. Hay cô tới phòng chờ bên kia ngồi chờ trước được không?" Một cô gái tiếp tân hỏi.
"Vậy thư kí Ban thì sao?" Tiêu Vũ hỏi trong vô vọng.
"Xin lỗi tiểu thư, thư kí Ban cũng đang tham gia buổi họp đó." Cô gái tiếp tân còn lại nói.
Tiêu Vũ sờ mặt rồi quay sang nói với chị Vương: "Em không có biện pháp nào chứng minh mình quen biết Qúy Huyền cả....."
"Qúy thiếu gia thật sự cho cô* vào danh sách đen sao?" Chị Vương hỏi.
(Về cách xưng "cô" này, editor lấy từ trong mấy cái phim xưa, dù sao chị Vương cũng chỉ người làm thuê, không nên xưng "chị-em" trước mặt người ngoài được.)
Tiêu Vũ gật đầu, sau khi cô gọi liên tiếp 3 lần thì bị kéo đen.....
"Làm thế nào bây giờ?" Chị Vương hỏi: "Hay là chúng ta về trước? Tiện đường mua xương về nấu canh cho cô luôn."
Hai cô gái tiếp tân nghe vậy thì cười phì.
Đừng trách tại sao Tiêu Vũ không biết người này, bởi vì từ lúc trọng sinh tới giờ, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh piano, phục hồi chức năng, chuyện của hai con thôi. Nhà bao việc...
Tiểu thuyết cũng không đề cập đến sự kiện 10 năm trước, trong ký ức của nguyên thân thì không có gì ngoài piano cả.
"Ai vậy?" Tiêu Vũ lén hỏi chị Vương.
Chị Vương cẩn thận quan sát nhưng chưa biết người đó là ai, nói: "Nhìn có vẻ quen quen, hình như đã thấy ở đâu rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)