Mẹ Tạ tức giận cúp điện thoại, Tiêu Vũ không thèm quan tâm chị ta có tin không, dù sao cô cũng không rảnh để nói chuyện với chị ta.
Vừa mới ngắt điện thoại, chưa ăn được mấy miếng, điện thoại lại rung lên, Tiêu Vũ hít một hơi, chị ta có thể để cho cô ăn hết bữa được không?
Cô nhận điện thoại liền hỏi: "Chị Tạ, chị muốn cãi nhau với tôi sao?"
Phía bên kia không ai trả lời, một lúc sau mới có tiếng nói: "Tiêu Vũ phải không?"
Tiêu Vũ nghe quen tai, ngẫm nghĩ lại, rồi hỏi với vẻ mơ hồ: "Thầy Vệ ạ?"
Đối phương "Ừ" một tiếng nói: "Hai tháng nay không thấy trò đi học, tháng trước có gọi nhưng không ai nhấc máy. Hôm nay gọi lại để hỏi trò có đi học nữa không?"
Nói thật, cho dù năm nay đã 40, nhưng vẫn còn không ít học sinh quỳ gối dưới ống quần ông.
Ông cũng là thầy của không ít nhà biểu diễn piano, ông có tình yêu nồng nàn với cây đàn piano, đồng thời không cho rằng thiên phú là điều quan trọng nhất. Tài năng piano của Tiêu Vũ hết sức bình thường nhưng ông vẫn không có thái độ ghét bỏ, học phí mà ông bảo Tiêu Vũ đóng không cao, chỉ cần khoảng 1000 tệ mỗi tháng, một tuần 8 tiết. Tính trung bình thì mỗi tiết khoảng 100 tệ, nếu so với giá tiền chung ở trong ngành thì vô cùng rẻ.
(1000 tệ = 3.334.000 VNĐ. Gía này không thể coi là đắt đâu, giá ở các trung tâm cũng tầm vậy hoặc hơn)
Ông tin tưởng chăm chỉ bù thông minh, nhìn Tiêu Vũ luyện đến đầu ngón tay đỏ rực, ông nghĩ rằng cô sẽ thành công.
Đáng tiếc, Tiêu Vũ theo học ông một năm, trừ bộ cầm kỹ dần thuần phục, cũng không có tiến bộ mấy.
"Xin lỗi thầy, chỉ là em có chút vấn đề cần giải quyết, không thể chạy qua lớp học được."Tiêu Vũ nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
