"Mộc Tiểu Nhiên, cậu có thôi đi không hả? Đã ăn hết ba mâm rồi đấy, cậu muốn biến thành heo à?"
Trong khu ẩm thực của một trung tâm thương mại lớn, một người đẹp ăn mặc sang trọng đang đập bàn về phía cô gái mặc đồ công sở đang vùi đầu ăn ở đối diện, những chiếc đĩa trên bàn bị cô ấy đập đến rung lên, dáng vẻ hung dữ này phá hỏng hoàn toàn khí chất quý phái của cô ấy.
"Oa Oa, bình tĩnh chút đi, sếp Ngôn nhà cậu mà thấy cậu như thế này sẽ khóc đấy." Mộc Nhiên vẫn không hề bị lay động, vừa cho mì xào vào miệng vừa trêu chọc cô bạn thân.
"Hừ. Bà đây bỏ đứa con chưa đầy trăm ngày ở nhà, ra ngoài an ủi cậu, cậu đúng là đồ vô lương tâm, còn nhân cơ hội mỉa mai tớ nữa?" Người đẹp nổi giận.
"Được rồi, được rồi, tớ sai rồi, tớ sai rồi, được chưa?" Mộc Nhiên vội vàng ném cái nĩa xuống, giơ tay lên, ra hiệu mình sẽ không ăn nữa.
"Cậu đúng là đồ bỏ đi, chỉ thất tình thôi mà, có cần thiết phải làm vậy không?" Người đẹp thấy Mộc Nhiên đã hiểu, giọng điệu dịu đi rất nhiều, giơ tay gọi nhân viên phục vụ tính tiền, vừa nhìn vừa quở trách.
"Không phải thất tình, mà là bị đá, bị cắm sừng rồi bị đá, ok? Bản chất khác nhau rất nhiều, được chưa!" Mộc Nhiên tuyệt đối không cho rằng mình thất tình, cô chỉ đang tức giận.
"Vậy cậu không thể trút giận vào đồ ăn chứ, ngốc chết đi được, cậu nên dùng tiền vào đúng chỗ, ví dụ như đi chăm sóc sắc đẹp hoặc mua quần áo, ăn diện thật xinh đẹp, khiến tên khốn đó phải hối hận." Hai người cầm theo chiến lợi phẩm vừa mua, túi lớn túi nhỏ tiếp tục đi dạo, người đẹp kia vẫn đang thuyết phục Mộc Nhiên.
"Này mỹ nữ Oa, trước tiên, tớ đã tiêu hết hai tháng lương rồi. Thứ hai, không phải vì tớ xấu mà Đinh Khải mới đi tìm người khác, mà do anh ta muốn tìm một người có mức lương cao hơn, có thể chia sẻ áp lực cuộc sống với anh ta, ok?"
"Nếu cậu chịu nói sớm là mình có nhà, có khi giờ con cậu đã học tiểu học rồi. Chính vì cậu cố chấp..." Lý Oa thực sự không hiểu, rõ ràng Mộc Nhiên rất muốn sớm tìm một người để kết hôn, sống một cuộc sống yên ổn, tại sao cứ khăng khăng muốn tìm một người chỉ yêu cô chứ không phải yêu căn nhà của cô...
"Thực sự không phải cố chấp, mà là gặp nhiều kẻ vong ơn bội nghĩa quá rồi, cậu giúp anh ta bớt phấn đấu ba mươi năm, đợi đến khi cậu già nua xấu xí, người ta lại đi tìm người khác để hưởng thụ ba mươi năm không cần phấn đấu đó. Tớ chỉ là một nhân viên nhỏ có thu nhập không tương xứng với môi trường sống, đừng để người ta tính kế nữa."
"Ôi... Thực sự không biết sao cậu lại bi quan như vậy. Không thể nghĩ về người khác theo hướng tích cực hơn một chút sao?"
Chủ đề này đã nói rất nhiều lần rồi, Lý Oa cũng không biết nên khuyên thế nào nữa.
"Oa Oa, cậu xem, hộp trang điểm này có đẹp không?" Mộc Nhiên đột nhiên phát hiện ra một chiếc hộp trang điểm rất hợp mắt mình trong tủ kính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
