Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhân Vật Phản Diện Ta Nuôi Dưỡng Đã Hóa Điên Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Thư thị thở dài, sai thị vệ khiêng Giang Diệu đến y quán gần đó. Bà thấy Cơ Thời Ngữ chăm chú nhìn hắn, lòng dâng lên chút thương xót. Tên đó cũng chỉ mới lớn, lại bị những tên ăn mày trong thành đánh không biết nặng nhẹ, thật đáng thương.

"Hôm nay A Tỏa có lòng muốn cứu mạng người, tiện đường đưa người đi chữa trị. Nếu có thể chữa khỏi là tốt nhất, coi như tích đức cho nữ nhi đáng thương của mình." Thư thị thầm nghĩ.

Nhưng bà nghĩ vậy, Cơ Thời Ngữ thì không.

Lão đại phu ở y quán đã rửa vết thương cho Giang Diệu, bôi thuốc và băng bó. Chẳng mấy chốc, đại phu liền vẻ mặt khó xử tìm gặp Thư thị.

Ông ta nói thẳng rằng vết thương quá nặng, ở thành nhỏ e rằng khó chữa khỏi, sau này rất có thể sẽ để lại tàn tật.

Đại phu liếc nhìn Thư thị ăn mặc sang trọng, trong lòng đã hiểu rõ: "Phu nhân nếu có lòng muốn chữa khỏi cho hắn, e rằng phải đổi sang một y quán tốt hơn."

Thư thị vốn định nói thôi, nhưng Cơ Thời Ngữ lại ôm lấy eo bà, nũng nịu hết sức: "Mẫu thân, chúng ta làm người tốt đến cùng đi, cứ đưa hắn về phủ đi? Hôm nay con không nhìn thấy thì thôi, nhưng đã nhìn thấy rồi, nếu hắn chữa không khỏi, về sau ban đêm làm sao con ngủ được?"

"Hắn thảm quá, nhiều máu như vậy, nhất định rất đau phải không, giống như con uống rất nhiều thuốc vậy, đau khổ biết bao. Mẫu thân, con thấy hắn đau như vậy, lòng A Toả cũng đau lắm, A Toả không muốn đau."

Tiểu cô nương mặt tròn xoe phồng lên. Vừa rồi chạy nhanh khiến thân thể không khỏe, sắc mặt tái nhợt, nhưng nói đến chuyện này lại ôm tim liên tục kêu đau, nước mắt chực trào ra. Thư thị nào có lý do gì để không chiều theo nàng? Chỉ đành gật đầu.

Cả đoàn người vội vàng khiêng Giang Diệu lên xe. Thư thị nhìn Cơ Thời Ngữ dứt khoát sai khiến người: "Đưa hắn vào trong, đúng rồi, cứ đặt lên ghế mềm, đừng để va chạm." Xong bà lại nói: "Về phủ thôi, đừng chậm trễ."

Thư thị đi theo lên xe ngựa, dịch sang một bên khoang xe: "Được rồi, A Tỏa, lại đây với mẫu thân."

Cơ Thời Ngữ lần mò đến, nàng lau đi giọt nước mắt. Thư thị cẩn thận xoa lưng cho nàng, làm dịu cơn đau tim.

Cơ Thời Ngữ như mèo con nhẹ nhàng nép vào mẫu thân, giọng nói mềm mại ngọt ngào: "Mẫu thân, hắn có thể khỏi không?"

Đại phu nói, hắn gãy một chân, điếc một tai, vết thương thảm khốc. Đôi mắt tròn của Cơ Thời Ngữ chăm chú nhìn chằm chằm vào nốt ruồi ở cổ Giang Diệu, nhắm rồi mở, mở rồi nhắm, tim đập thình thịch.

Từ khi Thư thị về phủ, người trên dưới Trung Nghĩa Hầu phủ đều hay, lần này đại phòng từ nhà họ Thư thăm thân về kinh, Ngũ cô nương Cơ Thời Ngữ lại nhặt về một kẻ hành khất trên đường.

Ai nấy đều nói Ngũ cô nương bệnh nặng không nhẹ, e rằng ngay cả đầu óóc cũng bị sốt mà hư rồi, trên đường gặp chó mèo gì cũng muốn thu dung vào phủ, thật chẳng phải vô duyên vô cớ mà khiến người ta cười chê.

May thay nay đại phòng đương gia, Thư thị thân là chủ mẫu, quét sạch mọi lời đồn thổi, răn đe những kẻ lắm lời, không cho phép bất kỳ điều ô uế nào lan đến trước mặt Cơ Thời Ngữ.

Còn nhị phòng lại rất vui vẻ khi thấy trò cười mà đại phòng gây ra, nghe tin đại phòng về phủ, hạ nhân khiêng xuống một kẻ hành khất bẩn thỉu, dáng vẻ vô cùng khó coi, Nhị cô nương Cơ Như Tĩnh của nhị phòng khi nhắc đến, trên khuôn mặt trái xoan đoan chính tràn đầy vẻ châm chọc.

“Mẫu thân, người nói Cơ Thời Ngữ thật sự không phải bệnh đến mức hỏng cả đầu óc rồi sao? Nàng ta có hoang đường đến mấy cũng phải có giới hạn chứ, ỷ vào Đại bá mẫu là Trung Nghĩa Hầu phu nhân, ai cũng dám mang về phủ, nói ra chuyện này chẳng phải mất mặt chết đi được sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc