Tác giả: Hòa Lý
Thời Yên bị quản gia trí năng đánh thức.
Sáu giờ rưỡi sáng, nó phát khúc quân hành của Liên Bang trong phòng ngủ, tiếng trống dồn dập vang vọng khắp nơi, làm Thời Yên nhức hết cả đầu.
Cô thò tay ra khỏi chăn, túm lấy con gấu bông bên cạnh, ném mạnh về phía quả cầu đang bay lượn trên không trung.
Quả cầu bị hất văng, rơi xuống tấm thảm lông, âm nhạc lập tức im bặt.
Nó gắng sức bay lại, ríu rít bên tai Thời Yên:
“Tiểu chủ nhân tỉnh chưa!”
Thời Yên mở đôi mắt lờ đờ như cá chết nhìn nó:
“Có rắm mau thả.”
Quả cầu nghiêm túc nhắc nhở:
“Tiểu chủ nhân, thục nữ không thể nói lời như vậy đâu.”
“Được.” Thời Yên nở nụ cười thương mại:
“Xin hỏi ngài có chuyện gì muốn thông báo?”
“Ngài được trúng tuyển đại học Liên Bang rồi đó!” Quả cầu hưng phấn xoay vòng, tung hiệu ứng rải hoa trên không. Theo những cánh hoa bay lả tả rơi xuống, nụ cười tươi của Thời Yên biến mất.
Thời Yên: “Cái gì cơ?”
Thời Yên: “Tại sao tôi lại trúng tuyển?”
Thời Yên: “Tôi căn bản còn chưa thi đại học mà!”
Cô ở nhà trốn thoát chín năm giáo dục nghĩa vụ, chỉ chờ thừa kế khối tài sản khổng lồ của ba mình rồi ăn no chờ chết, vậy mà quản gia lại báo cô được tuyển vào Liên Bang Đại học?
Thời Yên bật dậy khỏi giường. Quản gia nhỏ giọng nhắc:
“Thông báo trúng tuyển đã gửi vào trí não rồi đó.”
Cô vội cầm thiết bị trí não trên bàn, run run ngón tay mở tin nhắn chưa đọc.
…
【 Gửi bạn học Thời Yên thân mến: 】
Chúng tôi rất vinh hạnh thông báo, bạn đã được Liên Bang Đại học tuyển chọn. Bạn sẽ cùng chúng tôi trải qua bốn năm tươi đẹp tại đây (nếu bạn không bị thôi học hoặc lưu ban). Chúng tôi hân hoan chào đón bạn vào ngày 1 tháng 9 năm 229.
Xin vui lòng điền nguyện vọng chuyên ngành: … hệ.
P/s: Điền xong nhớ gửi lại hòm thư chính phủ của Liên Bang Đại học. Nếu có vấn đề, vui lòng liên hệ bộ phận chăm sóc khách hàng.
…
Thời Yên hít sâu, lập tức kết nối với bộ phận chăm sóc khách hàng.
Nhân viên chăm sóc Tiểu Mật: “Bạn thân mến, bạn có gì cần giúp đỡ ạ?”
Thời Yên: “Tại sao tôi lại được trúng tuyển?”
Nhân viên chăm sóc Tiểu Mật: “Bạn thân mến chờ một lát, để tôi kiểm tra cho bạn.”
Nhân viên chăm sóc Tiểu Mật: “À, là như vậy bạn thân mến. Theo hệ thống, trước 18 tuổi bạn không có ký lục nhập học nào cả, nên thân phận công dân Liên Bang ghi rõ là ‘thất học’.”
“Theo quy định, người thất học sẽ bị hủy bỏ tư cách công dân” Tiểu Mật bổ sung nói, “Vì vậy Cục Nhân khẩu Liên Bang dựa theo chính sách, cấp cho bạn cơ hội cuối cùng — sắp xếp nhập học tại Liên Bang Đại học.”
Dường như đoán được Thời Yên sắp phản đối, Tiểu Mật vội nhấn mạnh:
“Nhưng bạn thân mến, bạn tuyệt đối không được thôi học đâu nhé! Nếu bị đuổi học cũng coi như không được. Nếu không lấy được bằng tốt nghiệp Liên Bang Đại học thì ngài sẽ mất luôn thân phận công dân.”
Tay Thời Yên khựng lại.
Mất thân phận công dân là chuyện cực kỳ phiền toái.
Không có nó, cô chẳng khác nào bị coi là hải tặc ngoài tinh hệ, thậm chí ra khỏi cửa cũng không được…
…Liên Bang Quân có thể bắn cô thành cái sàng.
Chợt nghĩ đến điều gì, cô vội hỏi:
“Tôi từng mời gia sư dạy học, cũng học qua chương trình cơ bản. Như vậy đâu thể tính là thất học, đúng không? Đúng rồi, tên ông ấy là Diêm Tam Cảnh, các vị tra trong hệ thống giáo viên đi, chắc chắn có.”
Một lát sau, Tiểu Mật trả lời:
“Bạn thân mến, bên này không tra thấy thông tin.”
Rồi gửi đến cô một tệp nén.
Nhìn biểu tượng tệp màu xám với dấu hỏi, lòng Thời Yên dấy lên dự cảm chẳng lành.
Cô xây dựng tốt tâm lý mới click chọn mở ra.
Trong ảnh, Diêm Tam Cảnh trông không khác gì trí nhớ của cô, chỉ là góc trên bên phải nổi bật một chữ “Cảnh Báo” đỏ chói.
Dòng chữ chú thích bên dưới hiện rõ:
【 Họ tên: Diêm Tam Cảnh
Giới tính: Nam
Thân phận: Không rõ, nghi ngờ là tội phạm bị truy nã của Liên Bang.
Mức độ nguy hiểm: A+
Nếu phát hiện, lập tức chạy trốn và báo ngay cho Liên Bang Quân. 】
Thời Yên: ……
Cô nghẹn họng, không biết nói gì.
Thật cảm tạ đối phương có thể dạy kèm cô nhiều năm như vậy, ngay cả khi bị cô chọc tức đến dậm chân, ông ta cũng không giết mình… điều đó cũng đáng để biết ơn chứ?
Cô vội tắt bức ảnh, nhìn đến dòng tin nhắn tiếp theo của Tiểu Mật:
“Bạn đừng lo, đối phương đã rời Liên Bang tinh hệ từ lâu rồi. Nếu tái ngộ, nhớ báo cáo cho Liên Bang Quân. Bạn còn thắc mắc gì không ạ?”
Thời Yên: “Không còn, cảm ơn.”
Đóng khung thoại, Thời Yên thở dài, quay sang nhìn quản gia đang lặng lẽ bên cạnh.
Cô nhớ rõ, chính Diêm Tam Cảnh đã dạy cô làm ra hệ thống quản gia này.
Chẳng qua là hầu hết chương trình đều do ông ấy thực hiện, cô chỉ phụ một chút việc lặt vặt.
Bị ánh mắt chết chóc của Thời Yên soi đến, quản gia run run vặn vẹo cơ thể kim loại, hốt hoảng nói:
“A, trời ơi! Hóa ra người chế tạo ra tôi lại là tội phạm bị truy nã Liên Bang. Thật đáng sợ! So với đôi vớ thúi một tháng chưa giặt của chú Sam còn đáng sợ hơn nhiều!”
Thời Yên: ……
Bỏ đi, so đo làm gì với một cái quản gia trí năng.
Trên trí não hiện rõ ngày 31 tháng 8. Nói cách khác, ngày mai cô phải đến Thủ Đô tinh, bắt đầu cuộc sống đại học.
Liên Bang Đại học là trường tốt nhất trong toàn Liên Bang tinh hệ, yêu cầu cực kỳ khắt khe, học viên bước ra đều là tinh anh.
Nhưng vấn đề là — Thời Yên thực sự chỉ muốn ăn no chờ chết.
Kiếp trước, cô là Tam Nương Liều mạng nổi danh trong Tu Tiên giới, nhân tộc đệ nhất thể tu. Mỗi ngày hoặc đi đánh lộn bảo vệ gia viên, hoặc làm thợ hồ vác gạch dựng nhà, đến lúc chết trong tay vẫn còn nắm chặt cái búa.
Đời này lại chuyển sinh thành con gái bảo bối của nhà giàu số một tinh hệ, Thời Yên vui vẻ hưởng thụ mười tám năm sung sướng. Giờ mà cuốn cô vào cuộc sống vườn trường, cô chỉ có thể diễn cho mọi người thấy mình nằm yên mà thôi.
Nhìn vào giao diện điền nguyện vọng, Thời Yên nói với quản gia:
Cô gửi đi, xong xuôi, lại chui về ổ chăn.
Quản gia bay lên gối đầu, nghiêm túc đề nghị:
“Tiểu chủ nhân, chúng ta nên xem video cắm hoa trong《Khóa tu dưỡng chuẩn bị làm thục nữ.”
“Không xem.” Thời Yên lấy gối úp đầu,
“Cậu không thấy lần nào chiếu video tôi cũng chơi game à? Thứ đó hoàn toàn vô dụng với tôi, từ bỏ đi. Cả đời này tôi không bao giờ thành thục nữ được! Giờ tôi chỉ muốn ngủ… À, nhớ nhắn tin cho ba tôi, nói tôi phải đi học đại học.”
Thấy tiểu chủ nhân cứng đầu, quản gia chỉ đành ngoan ngoãn gửi tin cho lão gia nhà giàu số một, rồi lặng lẽ bò lại gần, thì thầm bên tai:
“Thục nữ……”
Thời Yên: “Biến.”
Quản gia: “Vâng… QAQ.”
Nó u oán chui vào đống gấu bông lông xù, mở to cặp mắt điện tử nhìn tiểu chủ nhân đang say ngủ.
Từ nhỏ đến lớn, tiểu chủ nhân chẳng hề có chút phẩm hạnh nào của thục nữ. Sức lực thì lớn đến mức đủ để đập chết một con bò điện tử, mắng người, cà khịa người thì vô cùng tự nhiên. Sau này vào trường học, nếu cô bắt nạt bạn học… hoặc tệ hơn, bị bạn học bắt nạt… thì biết làm sao bây giờ?
Nhọc lòng quản gia lâm vào trầm tư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


