Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tác giả: Mộc Sanh
Editor: YingYing
Sau khi nhận được điện thoại từ Bệnh viện Đa khoa số 3 thành phố H, Tần Phi dặn dò Tạ Triết và Thẩm Vi vài việc, rồi về nhà lấy tiền vội vã đến thành phố H.
Thành phố H là thành phố láng giềng sát vách thành phố S, từ thành phố S đến thành phố H đi xe cũng chỉ mất khoảng hai tiếng. Tần Phi lên xe lúc mười giờ rưỡi sáng, sau khi đến thành phố H từ nhà ga ra liền bắt taxi thẳng đến Bệnh viện Đa khoa số 3.
Thành phố H cũng giống như thành phố S là thành phố cấp ba nhưng so với thành phố S thì kinh tế phát triển có phần kém hơn một chút. Khu trung tâm thành phố tuy cao ốc san sát, đường sá chằng chịt nhưng ở vùng ngoại ô vẫn còn một số thị trấn nhỏ không mấy phồn hoa. Qua thị trấn rồi ra vùng ven thành phố, lại là những ngôi làng có tuổi đời khá lâu.
Bệnh viện Đa khoa số 3 tuy vẫn thuộc phạm vi thành phố nhưng vị trí lại gần vùng ven. Tần Phi ngồi taxi gần như đi qua nửa thành phố mới đến được Bệnh viện Đa khoa số 3.
Tần Phi vào bệnh viện, theo số phòng bệnh mà bệnh viện báo qua điện thoại tìm đến phòng bệnh của Trương Tri Tân nhưng đẩy cửa phòng bệnh ra lại không thấy bóng dáng Trương Tri Tân đâu. Trong phòng bệnh có hai giường bệnh được dọn dẹp sạch sẽ, không giống như có người nằm rõ ràng không phải Trương Tri Tân tạm thời rời khỏi phòng bệnh.
Tần Phi lui ra khỏi phòng bệnh lại nhìn số phòng bệnh trên cửa, xác nhận mình không tìm nhầm phòng bệnh liền quay trở lại trạm y tá của khoa.
Y tá trực ban ở trạm y tá giúp Tần Phi kiểm tra hồ sơ bệnh nhân nhập viện nói với Tần Phi: “Phòng 317 lúc 9 giờ sáng nay quả thật có một cụ ông tên là Trương Tri Tân nhập viện. Bác sĩ nói ông ấy bị va đập vào đầu có khả năng bị chấn động não, bảo ông ấy ở lại bệnh viện một thời gian. Nhưng cụ ông đó sau khi tỉnh lại, cứ nhất quyết đòi về chúng tôi cũng không cản được. Khoảng hơn 11 giờ sáng nay ông ấy tự ý rời khỏi bệnh viện rồi.”
Tần Phi đưa tay xoa xoa thái dương, bây giờ anh không biết nên diễn tả tâm trạng của mình như thế nào. Nhận được điện thoại của bệnh viện nói Trương Tri Tân hôn mê, anh vội vàng chạy đến, kết quả người bệnh được gọi là hôn mê kia tỉnh lại liền tự ý bỏ đi.
Nhưng nếu người còn có thể chạy loạn được, vậy tình trạng sức khỏe chắc là không có gì đáng ngại rồi điều này khiến Tần Phi hơi yên tâm.
"Cảm ơn, làm phiền cô rồi." Nói lời cảm ơn với y tá ở trạm y tá xong, anh quay người đi về phía ngoài khu bệnh.
Tần Phi ra khỏi khu bệnh, xuống lầu đứng ở sảnh đăng ký khám bệnh đông người qua lại của bệnh viện, thở dài một tiếng, tiếp theo nên làm gì đây?
Cứ vậy trực tiếp về thành phố S sao? Trong lòng anh vẫn có chút không yên tâm về Trương Tri Tân. Tuy nghe y tá nói tình trạng của ông không có gì đáng ngại nhưng Trương Tri Tân dù sao cũng đã lớn tuổi rồi. Hơn nữa dù không rõ Trương Tri Tân là người thân phương xa thuộc dòng họ nào, hơn một năm qua ở chung, Tần Phi vẫn coi ông lão hay nói lảm nhảm kia như trưởng bối của mình.
Tần Phi không định cứ vậy mà về dù có về cũng phải gặp Trương Tri Tân một lần mới được.
Nghĩ như vậy, Tần Phi móc điện thoại di động ra khỏi túi gọi cho Trương Tri Tân.
Bệnh viện mượn điện thoại di động của Trương Tri Tân, xem danh bạ xong sẽ trả lại cho Trương Tri Tân, nếu không có gì bất ngờ ông ấy chắc vẫn mang theo bên mình.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng thì có người nhấc máy.
"Alo?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói cố ý hạ thấp của Trương Tri Tân, khiến Tần Phi trong nháy mắt có cảm giác như đang liên lạc với điệp viên nằm vùng.
"Ông ba? Ông đang làm gì vậy?" Nghe thấy giọng nói lén lút của Trương Tri Tân, Tần Phi nghi ngờ hỏi.
"Ừ? Tần Phi? Là con à!" Chứng tỏ Trương Tri Tân khi nghe điện thoại căn bản không để ý đến số người gọi đến, bây giờ mới phản ứng lại, “Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao? Con lại bị quỷ quấn lấy rồi?”
"Không có, bây giờ ông đang ở đâu? Đang làm gì vậy?" Tần Phi lặp lại câu hỏi.
"Nhỏ tiếng thôi, ta đang theo dõi một người! Bận lắm!" Trương Tri Tân hạ thấp giọng nói, “Không có việc gì ta cúp máy đây.”
"...Ông ba, ông trốn khỏi bệnh viện, không phải là để theo dõi một người đó chứ?" Tần Phi dở khóc dở cười, chuyện này là sao chứ!
"Sao con biết ta trốn khỏi bệnh viện?" Trương Tri Tân liếc nhìn thanh niên ăn mặc rách rưới, mặc áo bông cũ, bước đi khập khiễng phía trước, cuối cùng vẫn chọn từ bỏ việc theo dõi, giọng nói luôn hạ thấp cũng trở lại âm lượng bình thường. Đối với việc theo dõi người kia, ông vẫn quan tâm đến tình hình bên Tần Phi hơn.
“Bệnh viện gọi điện cho con, nói ông hôn mê nhập viện, không liên lạc được với người nhà ông, rồi người đưa ông đến bệnh viện bảo họ gọi điện cho con, con liền đến.”
"Mẹ kiếp! Thằng nhóc Cố Dần đó!" Trương Tri Tân há miệng mắng.
Trương Tri Tân đến thành phố H là vì nghe bạn bè nói, thành phố này xuất hiện mấy vụ án mạng kỳ lạ, thi thể nạn nhân đều không còn nguyên vẹn, hơn nữa phần thi thể còn lại, trông giống như bị dã thú ăn thịt sống vậy, chết vô cùng thảm thiết. Để tránh gây hoang mang trong xã hội, vụ án này vẫn tạm thời bị cảnh sát ém lại, không tiết lộ thông tin ra ngoài, bạn của Trương Tri Tân cũng chỉ tình cờ nhìn thấy một hiện trường vứt xác nên mới biết được những manh mối này.
Nếu đây chỉ là vụ án mạng đơn thuần thì đó là chuyện của cảnh sát Trương Tri Tân sẽ không nhúng tay vào. Nhưng nghe bạn ông ta miêu tả về những thi thể tàn khốc, khiến Trương Tri Tân không thể không đích thân chạy một chuyến – thi thể những nạn nhân đó, quá giống với đứa cháu trai chết thảm của ông mười bốn năm trước.
Trương Tri Tân đến thành phố H, ở khu vực bạn ông phát hiện thi thể đi lại hai ngày, tình cờ phát hiện một người trông có chút không ổn thế là ông ta âm thầm theo dõi. Nhưng khi theo dõi người, nhất thời sơ ý bị người đó phát hiện rồi đánh ngất, là Cố Dần đi ngang qua đưa ông đang nằm ngã trong hẻm đến bệnh viện. Tuy Cố Dần coi như đã cứu ông một mạng nhưng vì hắn đã gọi Tần Phi đến khiến ông cảm thấy bực bội.
"Ừ? Cố Dần cũng ở thành phố H? Là hắn đưa ông đến bệnh viện sao?" Tần Phi ở đầu dây bên kia hỏi.
"Vậy bây giờ com đang ở thành phố H sao? Ở đâu của thành phố H?" Trương Tri Tân không trả lời câu hỏi của Tần Phi mà có chút lo lắng hỏi nơi anh đang ở.
“Ở bệnh viện Đa khoa số 3 nơi ông trốn ra đó, bây giờ ông...”
"Ta đến ngay!" Trương Tri Tân cắt ngang lời Tần Phi rồi nghiêm túc dặn dò, “Con đừng có chạy lung tung đấy nhé!”
Tần Phi nhìn chiếc điện thoại bị cúp máy vội vàng, câm nín, người thật sự chạy lung tung cũng có tư cách nói câu đó sao?
Trương Tri Tân đến rất nhanh, người ông rời bệnh viện theo dõi vẫn luôn quanh quẩn khu vực Bệnh viện Đa khoa số 3 cho nên thực ra ông không cách bệnh viện quá xa.
“Ông ba...”
Vừa thấy Trương Tri Tân đang đợi anh ở cổng bệnh viện, Tần Phi vừa mở miệng gọi một tiếng, đối phương đã chạy tới, kéo tay anh đi ra ngoài.
"Ông ba, ông kéo con đi đâu vậy?" Tần Phi bị kéo đến lảo đảo mấy bước, điều chỉnh bước chân mới đuổi kịp bước chân vội vã của Trương Tri Tân.
"Ta đưa con ra bến xe, con lập tức về thành phố S đi!" Trương Tri Tân không quay đầu lại nói.
“Tại sao?”
"Không có tại sao hết! Tóm lại con không được ở lại thành phố H!" Ở đây xuất hiện thi thể có hình dạng chết giống hệt đứa cháu trai mười bốn năm trước của ông, không chừng hung thủ hại chết cháu ông đang ở thành phố này.
"Ông ba!" Tần Phi dừng bước, giằng tay ra khỏi tay Trương Tri Tân, đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn Trương Tri Tân.
Trương Tri Tân dừng bước, vừa quay đầu lại liền chạm phải ánh mắt không nóng không lạnh của Tần Phi. Tần Phi không có ý tức giận nhưng Trương Tri Tân vừa nhìn thấy vẻ mặt này của anh, biết nếu không nói rõ ràng anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng đồng ý rời đi như vậy. Đừng thấy Tần Phi bình thường trông rất dễ nói chuyện, đôi khi thậm chí còn có chút ngốc nghếch nhưng người này khó lừa gạt vô cùng!
Trương Tri Tân nhìn Tần Phi lo lắng đến mức tóc sắp rụng hết nhưng cuối cùng ông vẫn bại dưới ánh mắt ôn hòa chậm chạp của Tần Phi, thỏa hiệp nói: “Con còn chưa ăn cơm đúng không? Chúng ta tìm một chỗ ăn cơm trước, ta tiện thể nói rõ mọi chuyện với con. Nói rồi đấy, sau khi ta giải thích rõ nguyên nhân cho con, con lập tức về thành phố S đi!”
"Ông nói rõ trước đi, còn lại sau đó hẵng nói." Tần Phi đương nhiên sẽ không đồng ý với cái hẹn mà Trương Tri Tân tự ý thêm vào.
Trương Tri Tân bĩu môi: “Chậc! Một chút cũng không biết thương người già.”
Tần Phi: “Chuyện đó không liên quan gì đến thương người già cả.”
Trương Tri Tân và Tần Phi tìm một quán ăn gần đó, đó là một quán ăn tư nhân lại nằm ở khu vực gần ngoại ô thành phố H cho nên diện tích quán ăn rất nhỏ, vừa bước vào đã cho người ta cảm giác chật chội. Tiền sảnh chỉ đặt năm cái bàn nếu khách đông một chút thì chắc không còn chỗ ngồi.
Nhưng bây giờ đã gần hai giờ chiều rồi, đã qua giờ cơm trưa từ lâu, giờ cơm tối thì còn sớm cho nên năm cái bàn trong quán đều trống không. Trương Tri Tân và Tần Phi chọn một cái bàn ngồi xuống, tùy ý gọi mấy món ăn.
"Bây giờ có thể nói tại sao con không được ở lại thành phố H rồi chứ?" Tần Phi nhìn Trương Tri Tân đối diện đang ôm chén trà uống từng ngụm, mở miệng nói.
"Nhưng - ta đã không thể giải được lời nguyền đó..." Trương Tri Tân hối hận nhắm mắt lại, chòm râu dê của ông run rẩy dữ dội hai cái rồi mới mở mắt ra, “Một tháng... chỉ một tháng! Lời nguyền đó đã phát tác, nó chạy ra ngoài như phát điên, ta không cản được nó, khi tìm thấy nó, nó đã chết rồi. Thi thể nó giống như bị dã thú ăn thịt sống vậy, máu thịt lẫn lộn, tàn khuyết không toàn vẹn, nửa khuôn mặt còn lại đầy vẻ đau đớn và sợ hãi... Hơn nữa, hồn phách của nó biến mất rồi, ta dùng hết mọi cách, đến giờ vẫn không tìm thấy.”
Trương Tri Tân dừng lại một chút, rồi mới tiếp tục nói: “Lời nguyền đó cụ thể là gì ta không rõ, nhưng ta biết đó đại khái là một loại dấu hiệu, người thi chú đến gần sẽ phát tác. Ta không cho con ở lại thành phố H, là vì ta nghi ngờ người thi chú đó có thể đang ở thành phố này. Mấy vụ án mạng gần đây xảy ra ở thành phố H, thi thể nạn nhân giống hệt như cháu trai ta lúc đó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










