Đình Lam Nguyệt bình phục đầu tiên:
– Chung sư đệ, ngươi đánh bại tất cả bọn họ rồi ư? Chuyện này sợ là sẽ gây náo động lớn lắm. Ngươi kết thù với nhiều người như vậy, khi tỉnh lại bọn họ sẽ liều mạng với ngươi mất thôi… Còn vị sư tỷ kia nữa, ngươi đánh cho người ta mắt trợn ngược thế, sao lại vặn vẹo thành cái dạng này?
Chung Nhạc lại cười nói:
– Sư tỷ, vừa rồi Thác sư huynh có nói là sẽ không tổn thương hòa khí.
Đình Lam Nguyệt buồn bực:
– Bị đánh cho thành như vậy rồi mà còn không tổn thương hòa khí? Thác sư huynh thật bao dung!
Lê Tú Nương hít vào một hơi thật dài, liếc Chung Nhạc và nói:
– Chung sư đệ, những vị sư huynh sư tỷ này đều bị ngươi đánh bại ư?
Mỗi một đệ tử nội môn đều là Luyện khí sĩ, có người năm ngoái mới vào nội môn, mà có kẻ đã ở nơi đây cả chục năm ròng, tu vi thâm hậu hơn xa đệ tử vừa tiến vào nội môn rất nhiều. Những vị sư huynh sư tỷ đó sao có thể bị một tên Luyện khí sĩ nhỏ bé mới bước vào nội môn có ba tháng là Chung Nhạc đánh bại? Mà còn một lúc đánh bại nhiều người như vậy?
Chung Nhạc bước tới động phủ của mình, cười nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


