Sau nửa canh giờ, yêu vân tràn ngập cả trăm dặm. Vài kẻ đứng trong yêu vân, với những đôi mắt lập lòe như đèn lồng. Mà cặp mắt ấy thi thoảng lại đảo qua Đại Nguyên Hoang Địa, tìm kiếm động tĩnh.
– Cô Hồng thành chủ, có phát hiện!
Đôi mắt đèn lồng kia thu tầm mắt lại, trong yêu vân vang lên một giọng nói khá to:
– Phía trước có xác của đám thuộc hạ của Bái Thạch Tùng.
– Xác đám thuộc hạ của Bái Thạch Tùng? Chết bao nhiêu?
– Bẩm thành chủ, tổng cộng năm mươi sáu.
– Năm mươi sáu? Không một kẻ nào trốn thoát? Xem ra…
Yêu vân rung chuyển, trong giây lát hạ xuống mặt đất, rồi lập tức thu lại. Cô Hồng Tử với vẻ mặt đầy sát khí đứng trước vùng đất đầy thi thể của đàn lang yêu và cẩu yêu, rồi quay ra nhìn bốn phía, đột nhiên đi tới trước một bãi máu thịt.
Y đoán được đúng tám chín phần mười trận chiến giữa Chung Nhạc và Bái Thạch Tùng. Chung Nhạc ban đầu là lừa gạt, sau phá đao trận, làm cho Bái Thạch Tùng thua rồi lại thua, cuối cùng mất mạng.
– Kẻ giết Bái tiên sinh khá thông minh, cũng khá giảo hoạt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)